Bài dự thi “Ký ức mùa Hè của tôi”: Chậm chạp theo sau anh, và chầm chậm thích anh

0:00 / 0:00
0:00
HHT - Chào anh, chàng trai năm mười tám tuổi. Em là cô gái mộng mơ mười sáu, luôn chậm chạp theo anh sau những buổi tan học. Em cũng chưa từng chạy lên trước, hay đi ngang bằng với anh, bởi lẽ em muốn theo sau, hiểu hết thế giới của anh.

Lật lại những phong thư cũ, tôi vô tình nhận ra chiếc phong thư kia đã sởn màu nhưng vẫn thoang thoảng mùi thơm của cánh hoa hồng khô. Là bức thư tình năm ấy.

Đã qua mấy năm rồi, lá thư vẫn còn trong hộc tủ, cái nơi mà dù cho tôi có đụng đến cũng không xem cho đến cuối. Vậy mà giờ đây, nó lại nằm trong tay tôi.

“Chào anh, chàng trai năm mười tám tuổi. Em là cô gái mộng mơ mười sáu, luôn chậm chạp theo anh sau những buổi tan học. Em cũng chưa từng chạy lên trước, hay đi ngang bằng với anh, bởi lẽ em muốn theo sau, hiểu hết thế giới của anh.

Bài dự thi “Ký ức mùa Hè của tôi”: Chậm chạp theo sau anh, và chầm chậm thích anh ảnh 1

Chào anh, chàng trai mười tám năm ấy. (Minh họa: Phim "Tình Đầu Ngây Ngô")

Em bắt đầu chăm chút ngoại hình, thay đổi kiểu tóc, mỗi ngày đi học đều phải thêm chút son, tóc tai phải gọn để tạo ấn tượng tốt trong anh. Nhưng mà lại không để cho anh nhìn thấy, luôn chốn lui chốn lủi sau bóng lưng anh.

Em đã từng có suy nghĩ, anh đã bao giờ quay đầu lại, nhìn về phía sau chưa?

Hình như đã có rồi, nhưng không phải nhìn về phía em.

Em vô tình thích anh suốt một tháng trời, bất kể mưa hay nắng đều chầm chậm theo sau chân anh, có hôm còn lấy cớ để đưa tay lên che ô cho anh.

Bài dự thi “Ký ức mùa Hè của tôi”: Chậm chạp theo sau anh, và chầm chậm thích anh ảnh 2

Em đã cố gắng trở nên xinh đẹp hơn vì anh. (Minh họa: Phim "Tình Đầu Ngây Ngô")

Em cũng đã trót viết bức thư này đợi đến lần bế giảng cuối trong đời học sinh gửi cho anh, nhưng đáng tiếc phong thư chưa được gửi đi, thì em lại nuốt nước mắt vào trong, nhìn anh tươi cười bên người khác.

Thanh xuân mà, cũng phải có lúc vui lúc buồn, em cũng hiểu, em cũng biết, dù thế nào đi nữa, cũng muốn cảm ơn anh.

Cảm ơn anh đã xuất hiện.

Cảm ơn anh đã khiến thanh xuân của em trở nên rực rỡ.

Bài dự thi “Ký ức mùa Hè của tôi”: Chậm chạp theo sau anh, và chầm chậm thích anh ảnh 3

Cảm ơn anh đã xuất hiện trong thanh xuân của em. (Minh họa: Phim "Tình Đầu Ngây Ngô")

Gấp lại phong thư đầy tâm tình giấu kín, tôi lại cất gọn một góc trong hộc tủ, phong thư gửi anh là kỉ niệm mà tôi muốn cất giấu. Vẫn một lời là cảm ơn anh, hai lời cũng là cảm ơn anh.

Thanh xuân của tôi sẽ dường như vô vị nếu thiếu vắng bóng anh.

Thanh xuân năm ấy của tôi chính là những thước phim cũ nhẹ nhàng nhưng mỗi lần nhớ lại vẫn bồi hồi. Năm ấy có anh và có tôi, một cô bé chậm chạp chầm chậm thích anh.

Bài dự thi “Ký ức mùa Hè của tôi”: Chậm chạp theo sau anh, và chầm chậm thích anh ảnh 4

Em là cô bé chậm chạp, chầm chậm mà thích anh. (Minh họa: Phim "Tình Đầu Ngây Ngô")

Để tham gia cuộc thi viết "Ký ức mùa Hè của tôi", bạn có thể gửi bài dự thi đến truyennganh2t@gmail.com với tiêu đề email "Ký ức mùa Hè của tôi + Tên bài viết". Bạn có thể đọc thêm thể lệ cuộc thi ở đây.

Bài dự thi “Ký ức mùa Hè của tôi”: Chậm chạp theo sau anh, và chầm chậm thích anh ảnh 8
MỚI - NÓNG

Có thể bạn quan tâm

“Tự hào truyền thống Đội ta”: Bộ ấn phẩm kỉ niệm 80 năm thành lập Đội TNTP Hồ Chí Minh

“Tự hào truyền thống Đội ta”: Bộ ấn phẩm kỉ niệm 80 năm thành lập Đội TNTP Hồ Chí Minh

HHT - Nhân dịp kỉ niệm 80 năm ngày thành lập Đội TNTP Hồ Chí Minh, bộ ấn phẩm "Tự hào truyền thống Đội ta" gồm 21 ấn phẩm được ra mắt và tái bản với hình thức mới, phong phú về thể loại, đề tài, giúp các em thiếu niên, nhi đồng hiểu thêm về truyền thống vẻ vang của Đội TNTP Hồ Chí Minh.
Bài dự thi “Ký ức mùa Hè của tôi”: Ai mang phượng đỏ đi rồi, tôi tìm mùa Hè ở đâu

Bài dự thi “Ký ức mùa Hè của tôi”: Ai mang phượng đỏ đi rồi, tôi tìm mùa Hè ở đâu

HHT - Bác phượng già gắn bó với vào thế hệ học sinh, giờ đây chỉ lẳng lặng, lầm lì một góc. Người ta đã cắt bỏ hết những cành to, chỉ còn trơ trọi thân già chưa đến hai mét nữa. Tôi những tưởng năm cuối cấp này sẽ ép vài cánh hoa đẹp, tặng cho bọn cái Ngọc, cái Lan. Thế mà lại…