Đôi khi, hãy cảm ơn cuộc đời vì em không phải là người nổi tiếng!

0:00 / 0:00
0:00
HHT - Cái giá của một người-không-nổi tiếng chính là sự tự do: Tự do yêu, tự do làm điều mình thích, tự do với cả những phát ngôn ngẫu hứng của mình... Mà sự tự do thì không thể định giá được, bởi nó vô giá.

Những người nổi tiếng đôi khi họ rất sợ sự nổi tiếng của chính mình

Họ sợ một vài phút bất cẩn để hình ảnh đời thường không mấy chỉn chu của mình lọt vào ống kính của người khác, và ngay sau đó sẽ có rất nhiều bình phẩm kiểu "Hóa ra ảnh trên tạp chí đã được photoshop quá đà", "Người nổi tiếng sao ăn mặc lôi thôi thế?", "Không biết giữ gìn hình ảnh à?".

Họ sợ vì một vài phút lơ đãng phát ngôn vô tư mà bị chụp mũ "Không phải cứ nổi tiếng là có chỉ số IQ cao", "Não chưa được photoshop hay sao ấy nhỉ?", "Miệng nhanh hơn não".

Họ sợ khi họ thất bại ở một lĩnh vực nào đấy, họ sẽ nhận được những lời phê phán, chỉ trích, những cảm xúc thất vọng thay vì một cái ôm, một lời động viên hay thậm chí là sự thờ ơ cũng được.

Họ sợ cuộc sống của người thân sẽ bị ảnh hưởng, đời tư của từng thành viên trong gia đình sẽ bị đem ra mổ xẻ và phân tích. Họ có thể chịu đựng được áp lực từ những lời bình phẩm, nhưng gia đình của họ có thể không.

Sự nổi tiếng đôi khi như một sợi dây vô hình, sự kì vọng càng lớn thì sợi dây ấy càng thít chặt.

Đôi khi, hãy cảm ơn cuộc đời vì em không phải là người nổi tiếng! ảnh 1

Ánh hào quang nào cũng phải đánh đổi.

Hãy cứ là một hạt cát vui vẻ và hạnh phúc với sự "vô danh" của mình

Có những người nổi tiếng trong khi bản thân không hề muốn chạm tới sự nổi tiếng. Họ hiểu áp lực của ánh hào quang, và họ hiểu rằng ánh hào quang nào cũng phải đánh đổi. Có rất nhiều người nổi tiếng cảm thấy cô đơn ngay dưới ánh hào quang của chính mình. Họ mơ ước được trở thành một người bình thường, một hạt cát vô danh, ra đường không ai để ý, ăn mặc xuề xòa cũng chẳng ai bận tâm.

Nếu em từng nghĩ mình kém may mắn, mình nhạt nhòa như một hạt cơm nguội và có lẽ ánh hào quang của sự nổi tiếng chắc chắn sẽ chẳng bao giờ soi chiếu tới cuộc đời mình thì hãy cứ vui vẻ nghĩ rằng hạt cát cũng có hạnh phúc và sự may mắn riêng của nó.

Đôi khi, hãy cảm ơn cuộc đời vì em không phải là người nổi tiếng! ảnh 2

Hạt cát nhỏ bé cũng có khát vọng riêng và hạnh phúc riêng của mình.

Là một hạt cát vô danh, em có thể yêu bất cứ ai khiến trái tim em rung động mà không sợ bị đem lên bàn cân so sánh: Xứng đôi hay không, là thứ tình cảm vô tư hay bị lợi dụng...

Là một hạt cát vô danh như hàng triệu triệu hạt cát nhỏ bé khác trên sa mạc, em sẽ được thoải mái làm điều mình thích, nói điều mình muốn, bận một bộ trang phục chẳng cần phải theo tiêu chuẩn nào.

Là một hạt cát vô danh, em chỉ cần nhìn thấu bản thân, không cần bận tâm xem cả thế giới đang nghĩ gì về mình.

Và em biết không, hạnh phúc đôi khi chính là giây phút em có thể thoải mái ngồi ngả lưng dưới một bóng cây chứ không hẳn là giây phút em đang bước đi dưới ánh Mặt Trời.

Đôi khi, hãy cảm ơn cuộc đời vì em không phải là người nổi tiếng! ảnh 6
MỚI - NÓNG

Có thể bạn quan tâm

Hãy cứ chạy theo giấc mơ của mình, bởi vì giấc mơ chẳng bao giờ khiến em cô độc

Hãy cứ chạy theo giấc mơ của mình, bởi vì giấc mơ chẳng bao giờ khiến em cô độc

HHT - Sự cô độc cũng giống như mùa Đông. Phải có một mùa lạnh lẽo trong năm để lá cây rụng hết, nhường lại mọi tinh túy và nhựa sống cho chồi non nảy mầm khi Xuân tới. Mùa Đông chính là cơ hội để sự sống mới được bắt đầu. Và sự cô độc cũng có ý nghĩa riêng của nó, nếu em đủ ưu tú để nhận ra.
Tình yêu và hạnh phúc không có thước đo, chúng ta không cần hẹn deadline cho nó

Tình yêu và hạnh phúc không có thước đo, chúng ta không cần hẹn deadline cho nó

HHT - Khi vợ chồng Bill Gates li hôn, mạng xã hội lại một phen dậy sóng: "Tình yêu mong manh đến vậy sao?". 27 năm bên nhau vẫn mong manh sao? Vậy mà có những cặp đôi chỉ bên nhau 5 năm cũng cảm thấy ĐỦ hạnh phúc rồi. Tình yêu và hạnh phúc vốn không có thước đo, vì thế, chúng ta không cần hẹn "deadline" cho nó. 
Người bạn tốt nhất của chính mình ư? Cứ soi gương đi, em sẽ thấy!

Người bạn tốt nhất của chính mình ư? Cứ soi gương đi, em sẽ thấy!

HHT - Chúng ta vẫn thường nói về những khái niệm "Bên trong ổn, bên ngoài sẽ ổn", "Hãy là một người bạn tốt của chính mình", thoạt nghe, em sẽ có cảm giác nó thật lý thuyết và có phần hơi sáo rỗng. Nhưng khi đã từng trải qua một vài biến cố trong tâm thế của một kẻ cô độc rồi, em mới thấm thía nhận ra: Người bạn tốt nhất, hiểu và luôn ở bên cạnh em trong mọi hoàn cảnh ngặt nghèo nhất chẳng phải chính là em đó sao?
Những phát kiến vĩ đại đều bắt nguồn từ giây phút ta nghĩ khác đi cách nhân loại vận hành

Những phát kiến vĩ đại đều bắt nguồn từ giây phút ta nghĩ khác đi cách nhân loại vận hành

HHT - Năm 1968, tại tiểu bang Neveda (Mỹ), cô bé Edith 3 tuổi chỉ vào chữ “O”, đọc to rõ khiến người mẹ ngạc nhiên, tức giận và đòi nhà trường bồi thường tổn hại tinh thần 1000 USD (khoảng 23 triệu đồng) vì đã dạy kiến thức cho con gái bà quá sớm. Bởi khi chưa biết chữ “O”, con gái bà có thể nói “O” là Mặt Trời, là quả táo, là quả trứng gà…