Đừng vội trách người khác chỉ biết nhìn vào điểm số để đánh giá em!

HHT - Bởi vì đó chẳng qua là điều trước tiên họ có thể nhìn thấy về em. Còn những điều hay ho khác mà em có, đâu thể nhận ra dễ dàng chỉ sau một ánh nhìn, một nụ cười hay một buổi nói chuyện?

Điểm số không phải là tất cả. Đúng thế, nhưng chưa đủ!

Đừng vội trách người khác chỉ biết nhìn vào điểm số để đánh giá em! ảnh 1 Điểm số không vô nghĩa - Ảnh: Fanpage phim "Oan gia vườn trường"

Nếu chỉ coi bảng điểm chỉ là những con số vô hồn, thì mọi nỗ lực phía sau nó đều là vô nghĩa hay sao? Chuyện một cô gái chăm chỉ học để đậu thủ khoa của một trường Đại học hay một cậu bạn nỗ lực để giành ngôi vị Quán quân của một cuộc thi trí tuệ quy mô lớn đều là điều không có gì đáng để chia sẻ và lan tỏa hay sao?

Điểm số có thể không phải là tất cả, nhưng nó cũng là nỗ lực, chất xám, sự chăm chỉ, tinh thần ham học hỏi và thậm chí chứa đựng cả đam mê nữa. Điểm số không có lỗi. Điểm số cũng không hề vô nghĩa. Nó là minh chứng cho một phần năng lực của em. Cũng giống như huy chương, vương miện hoa hậu hay tượng Oscar vậy. Chỉ là dáng hình khác nhau, nhưng đều là một cách “ghi điểm” đáng trân trọng.

Điều hay ho của bản thân, em hãy tìm cách thể hiện, đừng yêu cầu người khác phải tự thân tìm kiếm

Tìm thấy điểm hay ho của chính mình, thế mạnh khác của chính mình cũng là một kiểu năng lực. Biết thể hiện tất cả những điều hay ho và thế mạnh của bản thân để người khác nhìn thấy và công nhận cũng là một kiểu năng lực.

Em đừng vội khóc lóc và kêu rằng ông trời thật bất công, bởi không ai sinh ra đã có nhiệm vụ phải nhìn nhận năng lực của em đúng như em mong đợi. Dù em đang đi học hay đang đi làm, em đều phải chủ động tìm cách thể hiện cho mọi người thấy khả năng của mình và thuyết phục được họ.

Đừng vội trách người khác chỉ biết nhìn vào điểm số để đánh giá em! ảnh 2 Đừng quên, em cũng có quyền nhìn nhận và đánh giá bản thân theo góc nhìn riêng của mình - Ảnh: Fanpage phim "Oan gia vườn trường"

Mọi người thường chỉ nhìn thấy bảng điểm và hiệu quả công việc của em, bởi đó là điều trước tiên họ có thể hiểu và đánh giá về em. Như việc em tham gia vào một bữa tiệc, thì đập vào mắt người khác chính là trang phục, kiểu tóc và gương mặt của em. Còn nội tâm và khả năng khác ư? Ai cũng cần thời gian để thẩm định theo tiêu chuẩn riêng của mỗi người.

Em ạ, hãy cứ công bằng và cởi mở với mọi nhận định từ bên ngoài. Mọi người có quyền nhìn nhận và đánh giá em theo góc nhìn cá nhân của họ. Và đừng quên, em cũng có quyền nhìn nhận và đánh giá bản thân theo góc nhìn riêng của mình.

Theo Ảnh mang tính minh họa
MỚI - NÓNG

Có thể bạn quan tâm

Hãy cứ chạy theo giấc mơ của mình, bởi vì giấc mơ chẳng bao giờ khiến em cô độc

Hãy cứ chạy theo giấc mơ của mình, bởi vì giấc mơ chẳng bao giờ khiến em cô độc

HHT - Sự cô độc cũng giống như mùa Đông. Phải có một mùa lạnh lẽo trong năm để lá cây rụng hết, nhường lại mọi tinh túy và nhựa sống cho chồi non nảy mầm khi Xuân tới. Mùa Đông chính là cơ hội để sự sống mới được bắt đầu. Và sự cô độc cũng có ý nghĩa riêng của nó, nếu em đủ ưu tú để nhận ra.
Một người đã cũ, một chuyện đã cũ, một vết thương đã cũ, hãy cứ để nó qua đi!

Một người đã cũ, một chuyện đã cũ, một vết thương đã cũ, hãy cứ để nó qua đi!

HHT - Cũng giống như vết thương sâu trên cơ thể mỗi khi "trở trời" lại lên cơn đau nhức, vết thương lòng cũng vậy thôi. Nhưng khi thời gian qua đi, người cũ không thể gặp lại và nếu có gặp lại thì chắc gì họ đã nhớ đến chuyện xưa, em sẽ thấy mình nên buông bỏ từng chút một: Một vài kỉ niệm đã cũ, một vài vết thương đã liền sẹo, và một người đã đi rất xa.
Thế giới ngoài kia sẽ thật mênh mông nếu em không nỗ lực trở thành điểm tựa của chính mình

Thế giới ngoài kia sẽ thật mênh mông nếu em không nỗ lực trở thành điểm tựa của chính mình

HHT - Em đã bao giờ hoang mang đi tìm cho mình một bờ vai, một “người thầy”, một “điểm tựa”? Em hi vọng, em nỗ lực kiếm tìm, và rồi em lại thất vọng? Em quên mất rằng chúng ta có thể hoàn toàn sống yên ổn trong thế giới riêng của mình, và bờ vai vững chãi nhất em có thể tựa đầu vào mãi mãi chỉ có thể là bờ vai của chính mình mà thôi.
Những phát kiến vĩ đại đều bắt nguồn từ giây phút ta nghĩ khác đi cách nhân loại vận hành

Những phát kiến vĩ đại đều bắt nguồn từ giây phút ta nghĩ khác đi cách nhân loại vận hành

HHT - Năm 1968, tại tiểu bang Neveda (Mỹ), cô bé Edith 3 tuổi chỉ vào chữ “O”, đọc to rõ khiến người mẹ ngạc nhiên, tức giận và đòi nhà trường bồi thường tổn hại tinh thần 1000 USD (khoảng 23 triệu đồng) vì đã dạy kiến thức cho con gái bà quá sớm. Bởi khi chưa biết chữ “O”, con gái bà có thể nói “O” là Mặt Trời, là quả táo, là quả trứng gà…