Cuộc thi viết Trà sữa cho tâm hồn: Nếu có ai đó bước ra khỏi cuộc đời mình...

HHT - ... thì việc duy nhất mình có thể làm là học cách quen dần với những chia xa đó.

Cuộc thi viết Trà sữa cho tâm hồn: Nếu có ai đó bước ra khỏi cuộc đời mình... - ảnh 1 Chúng ta đi cùng nhau một đoạn đường... - Ảnh: Totochan

Bến xe trong hình dung của mình không phải là nơi có mái vòm cong cong được sơn màu xanh nước biển mà đi khắp Sài Gòn đâu đâu cũng có. Bến xe đang trôi lơ lửng giữa tầng tầng suy nghĩ vẩn vơ ấy là một trạm nghỉ nào đó nơi lộ trình cuộc đời của chúng mình cắt qua nhau.

Cậu và mình tình cờ gặp nhau tại một bến xe vô hình nào đó giữa tuổi trẻ. Bước lên xe, ngồi cạnh nhau và đồng hành với nhau một đoạn đường chính là sự run rủi của duyên số.

Mình sinh ra với một trái tim đầy nhạy cảm với sự chia ly. Năm mình 8 tuổi, có một lần, mẹ mình bị chẩn đoán có một khối u trong người. Đêm đó, mẹ nói chuyện với mình rất nhiều về việc mình phải yêu thương em gái như thế nào, phải biết nghe lời bố ra sao. Mẹ cứ nghĩ là mình không nhận ra nỗi buồn nằm dưới mỗi câu nói. Nhưng không, mình biết hết. Một đứa trẻ tám tuổi lần đầu tiên biết “làm ngơ” trước nỗi đau của mẹ để khỏi khiến cho mẹ bận lòng thêm nữa. Đêm đó, mình lặng yên khóc suốt một đêm, cố gắng thở thật khẽ để mẹ khỏi nghe tiếng sụt sịt của mình.

Càng lớn, mình càng đối diện với rất nhiều sự chia ly.

Cô giáo mà mình yêu quý nhất không tiếp tục giảng dạy nữa. Chàng trai mình rất thương đột ngồi rời đi. Con chó của mình chết… Đỉnh điểm của nỗi lo lắng thường trực về sự rời đi của một ai đó là khi mình đi dự đám tang của một người bạn cùng lớp. Mình nhớ ngày hôm đó, tiếng đọc kinh nghe rất đáng sợ. Mẹ cậu ấy khóc đến lả người.

Mình nhận ra, cho dù mình có khóc cạn nước mắt, có bàng hoàng hay muốn níu kéo đến cỡ nào thì sự rời đi vẫn là điều mà mình buộc phải chấp nhận trong suốt quá trình trưởng thành. Mình cũng không thể cầu xin những người mình yêu thương làm ơn đừng bước ra khỏi cuộc đời mình. Việc duy nhất mình có thể làm là học cách quen dần với những chia xa đó.

Cuộc thi viết Trà sữa cho tâm hồn: Nếu có ai đó bước ra khỏi cuộc đời mình... - ảnh 2 ... cho đến khi chúng ta gặp một ngã rẽ - Ảnh: Totochan

Chúng mình có thể đi cùng nhau chung một đoạn đường. Cho đến khi chúng mình gặp một ngã rẽ, một trạm dừng, và mỗi người đều phải xuống bến và bắt cho mình những chuyến xe khác. Ngày hôm nay, ai đó xuống bến, bước ra khỏi cuộc đời mình. Ngày mai, mình lại là người rời đi khỏi lộ trình của một ai đó. Rõ ràng đó là lẽ tất yếu của cuộc đời này nhưng sao chúng mình vẫn đau đáu nhiều đến thế, vẫn day dứt nhiều đến thế.

Mời bạn tham gia cuộc thi dành cho những cây bút trẻ, những tâm hồn yêu viết:

Để dự thi, bạn hãy viết một tác phẩm tối đa 500 từ. Thể loại đa dạng: Truyện mini, Tản văn, Cảm thức... Nội dung phong phú về cuộc sống, gia đình, rung động đầu đời, một trải nghiệm thú vị... Yêu cầu tác phẩm phải phù hợp với đối tượng độc giả trẻ. Hạn cuối nhận bài dự thi đến 15/4/2020. Địa chỉ nhận bài dự thi: truyennganh2t@gmail.com. Tiêu đề email ghi rõ “Bài dự thi viết mini + tên bài viết”. Lưu ý: Ghi rõ họ tên, điện thoại, facebook, địa chỉ để BBT có thể liên hệ với bạn nhé!  

Cuộc thi viết Trà sữa cho tâm hồn: Có tiếng tim vỡ trong khóm hoa dã quỳ

Người ta hay bảo nhau rằng thanh xuân là để bỏ lỡ. Thật vậy, nếu tôi dũng cảm bày tỏ lòng mình với Nghi thì mọi việc có khi đã khác.

Cuộc thi viết Trà sữa cho tâm hồn: Mất một cánh tay không phải là mất tất cả

Những ngày vết thương ở cánh tay phải dần ổn định, anh dắt tôi ra phía khuôn viên của bệnh viện. Anh kể chuyện những tấm gương nghị lực, những khó khăn trong cuộc sống và mục tiêu thực hiện trong đời. Mất một cánh tay phải không phải là mất tất cả. Tôi còn cánh tay trái nữa.

Cuộc thi viết Trà sữa cho tâm hồn: Bản tình ca tuổi 18 tôi viết dành tặng em

Tôi lôi bản nhạc mình từng viết ra, cầm cây đàn lên rồi tỉ tê cùng nó như có em bên cạnh. Tôi không muốn gọi tình mình là tình đầu, tôi muốn ví nó là một bản tình ca còn dang dở, lúc nào cũng day dứt, hoài niệm.

Cùng chuyên mục

Xem thêm Sưởi ấm trái tim

Mới - Nóng

Đừng bỏ lỡ!