Mạng xã hội tràn ngập "con nhà người ta", chợt cảm thấy mình như đang lạc lối

HHT - Trở thành một người-bình-thường biết tự điều chỉnh hành vi và cảm xúc, sống tích cực, hiểu biết…, em đã là hình mẫu mơ ước của cả “siêu nhân” lẫn “dị nhân” rồi đấy!

Anh Sky ơi,

Em đang rơi vào tình trạng chẳng biết mình muốn làm gì và trở thành gì í. Đọc báo chí, em cảm giác như các bạn tuổi em ở Việt Nam một là toàn siêu nhân thần thoại; hai là toàn dở hơi làm chuyện điên điên như “lên mạng giả danh khủng bố IS”. Em chẳng thấy một hình mẫu nào em muốn trở thành cả, nói tóm lại là lạc lối ấy anh

…stars95@yahoo.com

Chào em,

Đọc email của em xong anh thấy đồng cảm dễ sợ, đến anh cũng thấy các bạn cùng lứa với anh thật “phi thường”. Đứa thì đi Đông đi Tây dự hội nghị toàn cầu, đứa mở công ty, đứa phát hành sách tên tuổi lẫy lừng. Cũng có đứa chẳng biết đang làm gì nhưng lên facebook phán như triết gia, đứa lại làm mấy trò điên đến nỗi chẳng dám nhớ lại sao hồi ấy lại đồng ý kết bạn trên Phây với nó nữa. Nói chung anh thấy mình từ trong ra ngoài là một người quá bình-thường.

Nếu sau này vào đại học và học môn Xác suất thống kê toán, em sẽ biết được biểu đồ đường cong minh họa số người xuất chúng trong xã hội chiếm khoảng 20%. Còn nhóm người được đánh giá dưới mức trung bình (không làm gì nên hồn) cũng chiếm khoảng 20%. Phần còn lại của thế giới, như anh, như em, chiếm 60% - có thể xem như chúng mình “thống trị” thế giới nhỉ.

Nhưng câu hỏi đặt ra là tại sao mọi người dường như đang “phát cuồng” lên - hoặc là trở thành siêu nhân chừng như biết tất cả về cuộc sống; hoặc là thiếu suy nghĩ và làm nhiều điều thực sự không-bình-thường? Vì ẩn sâu trong mỗi chúng ta đều khao khát trở thành một phiên bản hoàn hảo, một siêu nhân, một siêu mẫu hoặc người thay đổi thế giới - trở thành 20% người xuất chúng. Đó là lý do vì sao phim về siêu anh hùng làm đến gần chục phần, chiếu từ năm này qua năm khác vẫn được xem là bom tấn và kéo chúng ta ra rạp.
Và, vì báo chí truyền thông không bao giờ nói đến 60% của thế giới, mà sẽ dành ngòi bút của mình viết về những chuyện kì lạ của 40% còn lại, dù là xuất chúng hay điên khùng. Thế nên, bản năng của con người là cần sự chú ý và nếu không có sự bình tĩnh để xem xét, họ không phân biệt được sự chú ý dành cho mình là tiêu cực hay tích cực, thậm chí bị nghiện đến mức liên tục làm những điều vượt qua ngưỡng bình thường.
Người bình thường đáng mơ ước - ảnh 1

Nhưng, làm người bình thường thì sao? Cũng thật sự rất tuyệt! Có một điều mà chúng ta không nhìn thấy trên mặt báo là thậm chí những người thuộc 20% xuất chúng cũng có lúc lạc lối (như em, như anh) nhưng lại không dám thể hiện phần rất con người đó. Có một điều là 20% người xuất chúng phải hy sinh rất nhiều thứ mà đôi khi anh và em không dám trả giá. Có một điều là khi thuộc về 60% người bình thường, anh em mình có cơ hội đề tận hưởng và biết cách trân trọng cuộc sống bởi những điều đơn giản như: Niềm vui của tình bạn, niềm hạnh phúc khi tạo ra một thứ gì đó mới tinh nhỏ xíu, giúp một người già, đọc một quyển ngôn tình hư cấu, hay cười sằng sặc với mấy đứa bạn mà chẳng quan tâm đến xung quanh.

Người bình thường đáng mơ ước - ảnh 2

Có một câu nói rất nổi tiếng của Eric Hoffer đại ý: “Lịch sử thường ghi dấu những con người giỏi nhất và tệ nhất, nhưng thực tế được diễn ra bằng cái đầu của phần đông những người trung bình”. Nên chính vì thế, trở thành một người-bình-thường biết tự điều chỉnh hành vi và cảm xúc, sống tích cực, hiểu biết…, em đã là hình mẫu mơ ước của cả “siêu nhân” lẫn “dị nhân” rồi đấy!

Ảnh mang tính minh họa

Cùng chuyên mục

Xem thêm Trò chuyện cùng Sky

Mới - Nóng

Đừng bỏ lỡ!