“Học đến bao giờ mới xong, rồi có giỏi giang gì như người ta không?"

HHT - “Tình yêu bắt đầu từ chính gia đình, và nó không phải là chúng ta đã làm nhiều thế nào, mà là chúng ta đã đặt vào hành động đó bao nhiêu yêu thương”.

Anh Sky ơi,

Bố mẹ em kì vọng rất lớn vào em anh ạ, lúc nào cũng bắt em phải học thật giỏi, điểm thật cao, nếu bài làm được 9 điểm mang về thì bố không bao giờ khen, chỉ hỏi “Thế có bao nhiêu bạn điểm 10?”. Nếu nhà hàng xóm có bạn nào học giỏi hơn, hoặc ti vi có chương trình phát về những người học giỏi, đạt giải quốc gia quốc tế thì thế nào cũng sẽ có bài ca so sánh “con nhà người ta” thế này mà “con nhà mình” sao lại thế kia. Em rất căng thẳng và tự ti anh ạ. Tại sao có cố gắng đến mấy cũng chẳng thể hài lòng bố mẹ được? Hic!

Tegiacmap@...

Chào bạn Tê Giác :D, 

Chà, trong một tuần mà anh đã nhận đến bốn lá thư có nội dung tương tự như thế này đấy, nên trước tiên, em hãy yên tâm là mình không đơn độc trong cuộc chiến mang tên Bị So Sánh của các bố các mẹ nhé!

Tuần trước, anh có xem phim Tomorrow Cantabile, kể về một cô bé sinh viên ngành contrabass nhà rất nghèo, tuy nhiên, sau bao nỗ lực thì cũng đến ngày dàn nhạc của bạn được trình diễn. Trước khi bắt đầu, cô bạn này đã gọi điện mời bố đến dự và nhận được lời từ chối vì “nhà nghèo mà còn đua đòi học cái môn xa xỉ này làm gì”. Nhưng rốt cuộc thì dưới hàng ghế khán giả hôm đó, người ta vẫn thấy có một ông bố lam lũ, mắt rưng rưng theo dõi phần trình diễn của con gái. Kết thúc buổi diễn, thay vì khen ngợi con, ông bố lại tiếp tục than phiền: “Học đến bao giờ mới xong, rồi có giỏi giang gì như người ta không?".

“Học đến bao giờ mới xong, rồi có giỏi giang gì như người ta không?" ảnh 1 Hãy tin rằng sau bao nỗ lực, em sẽ được đền đáp xứng đáng.

Thực tế là, người châu Á nói chung và Việt Nam mình nói riêng thường không có thói quen bày tỏ cảm xúc, và dần dần thì việc thể hiện cảm xúc trở nên rất khó khăn, có khi chẳng đi đúng với ý của mình tí nào. Ví dụ, bố mẹ rất quan tâm đến việc học của em, rất muốn động viên em, nhưng rốt cuộc lời nói ra lại hơi khắc nghiệt. Anh cũng như em thôi, cũng từng rất buồn vì những lời nói đó, nhưng dần dần anh đã tìm ra cách tự bảo vệ trái tim mình khỏi những sự sát thương vô ý của bố mẹ. Ví dụ, anh rất ghiền mùi dầu gió Cây Búa, lúc nào bố mẹ chuẩn bị la là anh chuẩn bị chai dầu gió trong tay, hít hà lâng lâng, mặc kệ những lời chì chiết trôi qua tai! Cô bạn anh thì cứ ba mẹ chuẩn bị "lên lớp" là ôm con cún Kiki vào lòng và khoan khoái vuốt ve lớp lông mềm mượt của nó, nghe mẹ mắng cũng đỡ thấy suy sụp. Em hãy quan sát và tìm ra một sở thích riêng không tổn hại đến ai để thỉnh thoảng ẩn náu mình. Càm ràm là quyền của ba mẹ, và tự bảo vệ là quyền của chúng ta mà!

Điều quan trọng nhất là em cần biết mình giỏi cái gì và muốn gì. Anh có người bạn, học không giỏi và bị bố mẹ mắng suốt thôi, nhưng bạn ấy lại rất đam mê nghề bếp. Bạn cố gắng học xong phổ thông, rồi cứ thế âm thầm học bếp, nấu ăn và giờ thì đã mở hẳn một nhà hàng rồi. Bây giờ thì bố mẹ bạn ấy đã rất tự hào về con.

“Học đến bao giờ mới xong, rồi có giỏi giang gì như người ta không?" ảnh 2 Gia đình luôn là hậu phương vững chắc để bạn bước vào đời. 

Qua 12 năm học rồi thì người ta sẽ chẳng còn đánh giá mình dựa trên điểm số, trên những môn học ở trường nữa, mà là những thành công được theo đuổi bằng đam mê, bằng quyết tâm của bản thân mình. Có ngạn ngữ rằng: “Tình yêu bắt đầu từ chính gia đình, và nó không phải là chúng ta đã làm nhiều thế nào, mà là chúng ta đã đặt vào hành động đó bao nhiêu yêu thương” (Love begins at home, and it is not how much we do but how much love we put in that action).

Theo Ảnh mang tính minh họa
MỚI - NÓNG
Tác giả sách "Duyên nợ Thái Bình Dương": New Zealand - đất nước của những lễ hội cộng đồng
Tác giả sách "Duyên nợ Thái Bình Dương": New Zealand - đất nước của những lễ hội cộng đồng
HHT - New Zealand là đất nước của những lễ hội cộng đồng, tức là các cộng đồng tự đứng ra tổ chức các hoạt động lễ hội. Khái niệm cộng đồng ở đây cũng rất đa dạng, thường được chia theo khu vực sống, theo xuất xứ, theo ngôn ngữ hay sở thích. Các lễ hội thường được tổ chức thường niên nên cộng đồng vừa có một thời gian dài chuẩn bị cho các hoạt động lễ hội, còn du khách thì được dịp trải nghiệm các lễ hội gần như quanh năm.
Hoàng gia Anh nhắc đến các thành viên tham gia chương trình mới, nhưng không ghi tên Harry
Hoàng gia Anh nhắc đến các thành viên tham gia chương trình mới, nhưng không ghi tên Harry
HHT - Phim tài liệu “Hoàng thân Philip: Hoàng gia tưởng nhớ” sắp được phát sóng ở Anh và vừa rồi, trên các tài khoản mạng xã hội của Nữ hoàng, Thái tử Charles và vợ chồng William - Kate đều đã đề cập đến một số thành viên tham gia chương trình này. Mặc dù Hoàng tử Harry cũng tham gia nhưng những bài đăng của Hoàng gia lại không nhắc đến tên anh.

Có thể bạn quan tâm

Đừng ngại bước ra khỏi vùng an toàn, vì thực sự chẳng có "vùng đất" nào an toàn mãi mãi

Đừng ngại bước ra khỏi vùng an toàn, vì thực sự chẳng có "vùng đất" nào an toàn mãi mãi

HHT - Sự ổn định luôn khiến em cảm thấy an tâm, nhưng đến thời điểm cần thay đổi, em cũng cần có những sự chuyển mình phù hợp. Bởi vì sự an toàn thực sự chỉ tới từ bên trong em: Năng lực chuyên môn, sự linh hoạt, sự vững chãi về mặt tâm lý, khả năng đối mặt với biến cố bất ngờ...
Tình yêu phải là một đồ thị hình sin có lên có xuống, cần va vấp để trở nên tuyệt vời hơn

Tình yêu phải là một đồ thị hình sin có lên có xuống, cần va vấp để trở nên tuyệt vời hơn

HHT - Một bạn có gửi thư cho anh, hỏi rằng: “Em luôn nghĩ tình yêu là những ngày tháng vui vẻ, tích cực. Thế nhưng khi những kỳ thi căng thẳng ập tới, em lại cáu gắt bạn ấy vô lý. Tương tự, khi bạn ấy stress với áp lực, những cuộc nói chuyện cũng không còn dịu dàng như trước. Làm sao để em trở lại những tháng ngày “kẹo ngọt”, và nói cho đối phương biết rằng những trận cãi vã là do căng thẳng ngoại sinh chứ không phải do tình cảm lạnh nhạt?”.
Những phát kiến vĩ đại đều bắt nguồn từ giây phút ta nghĩ khác đi cách nhân loại vận hành

Những phát kiến vĩ đại đều bắt nguồn từ giây phút ta nghĩ khác đi cách nhân loại vận hành

HHT - Năm 1968, tại tiểu bang Neveda (Mỹ), cô bé Edith 3 tuổi chỉ vào chữ “O”, đọc to rõ khiến người mẹ ngạc nhiên, tức giận và đòi nhà trường bồi thường tổn hại tinh thần 1000 USD (khoảng 23 triệu đồng) vì đã dạy kiến thức cho con gái bà quá sớm. Bởi khi chưa biết chữ “O”, con gái bà có thể nói “O” là Mặt Trời, là quả táo, là quả trứng gà…