Mùa Xuân ngọt ngào bên cây hoa đào của ba

Mùa Xuân ngọt ngào bên cây hoa đào của ba
HHT - Mỗi khi mùa Xuân gõ cửa, nhìn những xe bán mai nơi Sài thành rộn rã, tôi lại nhớ bóng dáng những gốc đào ba trồng.

Má mất khi tôi lên 5 tuổi và nhóc em còn đương trong nôi. Ba tần tảo làm lụng sớm hôm nuôi chúng tôi, cũng không chịu đi thêm “bước nữa” để dành hết mọi yêu thương cho hai chị em.

Năm 18 tuổi, tôi đón nhận một trong những điều đẹp đẽ nhất của cuộc đời mình: tờ giấy báo trúng Đại học hằng mơ ước. Ba chuẩn bị hành lý cho tôi lên Sài Gòn học, dặn dò: “Ráng học hành cho tốt nha con. Xa nhà, nhất định con phải mạnh mẽ và không được khóc nhè ở nơi không phải là nhà mình đấy nhé!”.  Tôi ôm chầm lấy ba, phút tạm chia xa mái nhà gắn bó từ thủa bé thơ, phố huyện nhỏ xíu như lòng bàn tay nhưng lại chật nêm những niềm thương nỗi nhớ, bỗng dưng làm tôi nghẹn ngào. 

Mùa Xuân ngọt ngào bên cây hoa đào của ba ảnh 1

Nỗi nhớ ấy cứ đôi khi lại len lỏi trong từng bữa cơm, giấc ngủ, và da diết nhất mỗi độ cuối năm. Tôi nhớ cái rét ngọt, mưa phùn lấm tấm long lanh đậu trên tóc. Cả đám hoa cúc vàng nở bung trước thềm nhà, những tàu lá dong, mùi khói, mùi bánh chưng… Những dư vị theo tôi từ thủa bé thơ, đến một ngày trở nên ám ảnh đến kì lạ.

Từ thủa tôi còn ở nhà, ba tôi đã trồng một vườn bích đào để tới gần sát Tết, độ 25 - 26 âm lịch lại “đánh” các gốc đào chở xuống phố huyện bán. Những nụ đào nhiều chi chít, căng mọng, đầy nhựa sống, cứ chực chờ Tết về là bung nở tươi thắm.

Có năm, chị em tôi năn nỉ xin theo ba xuống chợ hoa xuân phụ bán đào, mãi mới được ba đồng ý. Tôi cùng đứa em dẻo mỏ, hăng hái tiếp thị, tư vấn chọn đào nên khách tới mua, ai cũng đon đả khen: “Sao mấy đứa nhỏ này khéo thế!”. Nghe vậy, ba lại khẽ nhoẻn cười, nhân tiện khoe về hai chị em làm tụi tôi đến phát ngượng. Đến bây giờ tôi mới nhận ra ngày ấy khi chúng tôi tự hào về những gốc đào ba trồng đẹp nhất chợ phố huyện thì ba lại dành sự tự hào của mình cho hai “bông hoa” luôn miệng líu lo, suốt ngày quẩn chân ba. Tuy những ngày tháng ấy thật vất vả nhưng cả ba chúng tôi ai nấy đều giữ cho mình những niềm hạnh phúc riêng, tự trồng những cây đào nở hoa trong trái tim mình.

Mùa Xuân ngọt ngào bên cây hoa đào của ba ảnh 2

Hạnh phúc ấy không hề trôi theo năm tháng dài rộng, mà nó nằm lại trong tâm trí tôi, nên mỗi khi mùa Xuân gõ cửa, nhìn những xe bán mai nơi Sài thành rộn rã, tôi lại nhớ bóng dáng những gốc đào ba trồng. Và thế là lại mong mình có thêm đôi cánh để bay thật nhanh về nhà, ôm lấy những người thân yêu và dù ba có sợ những việc nặng nhọc làm vất vả đứa con quen với giấy bút thì tôi cũng vẫn muốn “gạ” ba Tết này đi bán đào. Ừ thì sẽ vất vả nhưng đó sẽ là những ngày mùa Xuân ngọt ngào.

                                                    HAMLET DUY THÀNH - Ảnh: Internet 

MỚI - NÓNG
Bạn đã sẵn sàng để nhìn nhận một cách trung thực về những tình bạn mà mình có chưa?
Bạn đã sẵn sàng để nhìn nhận một cách trung thực về những tình bạn mà mình có chưa?
HHT - Nó không hề dễ dàng nhưng là điều quan trọng cần làm để biết đâu là bạn tốt thực sự. Sau đó, hãy dành thời gian và đầu tư mọi điều tốt nhất cho những tình bạn đích thực, còn những mối quan hệ chưa đạt tiêu chuẩn, bạn cần cho nó thời gian để phát triển và thận trọng hơn để bảo vệ chính mình.

Có thể bạn quan tâm

Bài dự thi “Ký ức mùa Hè của tôi”: Lời tỏ tình đóng băng giữa mùa mưa năm ấy

Bài dự thi “Ký ức mùa Hè của tôi”: Lời tỏ tình đóng băng giữa mùa mưa năm ấy

HHT - Thứ cậu trao không phải chiếc ô, mà là mảnh đất hi vọng nơi tôi bồi dưỡng thứ tình cảm đơn phương đầu đời chưa bao giờ dám nói. Cơn mưa mùa Hạ năm ấy, không khiến tôi bị cảm lạnh nhưng lại khiến tôi phải lòng cậu thiếu niên luôn tỏa ra niên quang rực rỡ ngay cả trong cơn mưa.
Bài dự thi “Ký ức mùa Hè của tôi”: Mùa Hè năm ấy đã mang thời học sinh của tôi đi rồi

Bài dự thi “Ký ức mùa Hè của tôi”: Mùa Hè năm ấy đã mang thời học sinh của tôi đi rồi

HHT - Tôi đã từng rất muốn nhanh kết thúc lớp 12 để rời xa ngôi trường này, rời xa vòng tay của ba mẹ. Để được tự do, để được vẫy vùng trong những khoảng trời rộng lớn hơn. Thế nhưng, khi giờ đây thật sự phải rời xa ngôi trường này, chia tay thầy cô và các bạn, trong lòng không hề thoải mái như tôi tưởng.