“Những mốc thời gian hạnh phúc”: Cho phép tớ được thích cậu

“Những mốc thời gian hạnh phúc”: Cho phép tớ được thích cậu
HHT - Tớ một lần đi tỏ tình, còn cậu hàng ngàn lần được tỏ tình, thì cậu cần gì phải quan tâm đến trái tim đơn phương của tớ. Chỉ là tớ rất muốn có được câu trả lời cho câu hỏi: Cho phép tớ thích cậu, có được không?

Cậu thích tớ có được không?

Hoặc đơn giản là cho phép tớ được thích cậu.

Chuyện đời ai mà biết được chứ. Tớ hiểu rất rõ là mình không xinh đẹp, hay nói thẳng ra là xấu: mũi tẹt mắt một mí và gương mặt bánh bao, may thay còn “cứu vớt” được làn da trắng hồng được thừa hưởng từ mẹ. Vậy mà tớ lại thích cậu - thần tượng của tất cả các học sinh nữ trong trường. Tớ không hòa nhập, không sành điệu, là một lớp trưởng bị bạn bè xa lánh, từng ngày trôi qua chỉ biết học và học. Thú thật, trong giây phút này, tớ rất mong cậu có thể đọc được những dòng này tớ viết, nhưng lại sợ khi cậu biết hết thì tớ sẽ là người bị tổn thương… Tại sao ư? Bởi vì cậu vĩnh viễn không bao giờ để mắt đến tớ đâu.

Ảnh minh họa: phim Crazy Little Things Called Love.

Tớ một lần đi tỏ tình, còn cậu hàng ngàn lần được tỏ tình, thì cậu cần gì phải quan tâm đến trái tim đơn phương của tớ.

Ừ thì “con gái yêu bằng tai, con trai yêu bằng mắt”, mà nhan sắc của tớ lại chẳng bằng ai. Nhưng tớ cũng chưa từng tự ti về diện mạo của mình đến thế, cho đến khi tớ gặp cậu. Cô gái nhỏ mà tớ nhìn thấy trong gương mỗi ngày cũng rất xinh xắn, đáng yêu đấy chứ? “Lớp trưởng… Lớp trưởng…”, đó là cách mà cậu gọi tớ, không lẫn vào đâu được, cứ như thể cái tên của tớ là vô nghĩa vậy. Nhưng có gì quan trọng chứ, chỉ cần cậu gọi tớ là đủ.

Ảnh minh họa: phim Crazy Little Things Called Love.

Bây giờ đến bí mật lớn nhất tuổi học trò, tớ cũng đã nói ra hết rồi. Cậu không thích tớ cũng được, không để ý tớ cũng chẳng sao, chỉ cần cậu đừng tạo khoảng cách với tớ như vậy. Nhớ đầu năm, khi còn ngồi chung bàn, cái thưở tớ chưa làm lớp trưởng, tớ đã có cậu là bạn thân. Nhưng thề rằng, lúc đó tớ chưa hề thích cậu, không hiểu vì sao nữa. Cho đến khi tớ chuyển chỗ, làm cán bộ lớp, thì cả cái danh nghĩa “bạn” ấy cũng chẳng còn. Từ đó trở đi, số lần chúng ta nói chuyện với nhau chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Ảnh minh họa: phim Crazy Little Things Called Love.

Một năm, hai năm, và tính đến bây giờ đã gần bốn năm tớ thích cậu, nhưng hôm nay là lần đầu tiên tớ dám thổ lộ thật lòng mình, dù chỉ bằng những dòng chữ này, những dòng chứ mà cậu mãi mãi không thể hiểu. Tớ là gì của cậu? Không là bạn bè. Không là gì cả.

Ảnh minh họa: phim Crazy Little Things Called Love.

Trong câu chuyện tình học đường của chính mình, tớ sẽ tiếp tục đơn phương thích cậu theo cách lạc quan nhất có thể. Chỉ là tớ rất muốn có được câu trả lời cho câu hỏi: Cho phép tớ thích cậu, có được không?

(Chi tiết về cuộc thi viết “Những mốc thời gian hạnh phúc” có thể xem tại đây. Hoặc gửi bài viết về địa chỉ email cuocthiviet.h2t@gmail.com)

MỚI - NÓNG
Nhờ trợ giúp ở 2 câu đầu tiên nhưng người chơi “Ai là triệu phú” này lại gây bất ngờ lớn
Nhờ trợ giúp ở 2 câu đầu tiên nhưng người chơi “Ai là triệu phú” này lại gây bất ngờ lớn
HHT - Một người chơi “Ai là triệu phú” ở Anh đã bị người dẫn chương trình gọi là “ngốc nghếch” khi ngồi ngẩn người trước 2 câu hỏi đầu tiên rất dễ, để rồi phải dùng luôn 2 sự trợ giúp mới trả lời được. Kết cục thì anh này đã ra về với bao nhiêu tiền? (Con số có thể sẽ khiến bạn càng ngạc nhiên hơn).

Có thể bạn quan tâm

Bài dự thi “Ký ức mùa Hè của tôi”: Lời tỏ tình đóng băng giữa mùa mưa năm ấy

Bài dự thi “Ký ức mùa Hè của tôi”: Lời tỏ tình đóng băng giữa mùa mưa năm ấy

HHT - Thứ cậu trao không phải chiếc ô, mà là mảnh đất hi vọng nơi tôi bồi dưỡng thứ tình cảm đơn phương đầu đời chưa bao giờ dám nói. Cơn mưa mùa Hạ năm ấy, không khiến tôi bị cảm lạnh nhưng lại khiến tôi phải lòng cậu thiếu niên luôn tỏa ra niên quang rực rỡ ngay cả trong cơn mưa.
Bài dự thi “Ký ức mùa Hè của tôi”: Mùa Hè năm ấy đã mang thời học sinh của tôi đi rồi

Bài dự thi “Ký ức mùa Hè của tôi”: Mùa Hè năm ấy đã mang thời học sinh của tôi đi rồi

HHT - Tôi đã từng rất muốn nhanh kết thúc lớp 12 để rời xa ngôi trường này, rời xa vòng tay của ba mẹ. Để được tự do, để được vẫy vùng trong những khoảng trời rộng lớn hơn. Thế nhưng, khi giờ đây thật sự phải rời xa ngôi trường này, chia tay thầy cô và các bạn, trong lòng không hề thoải mái như tôi tưởng.