“Những mốc thời gian hạnh phúc”: Con thương mẹ nhất!

“Những mốc thời gian hạnh phúc”: Con thương mẹ nhất!
HHT - Nếu mẹ đọc được những dòng này con mong mẹ sẽ không trách con vì chưa bao giờ nói cho mẹ nghe những lời này, đành để đây và cất vào cái tủ thần kì của riêng con, trái tim bé nhỏ.

Ngày đầu tiên đi học, con làm sao quên được khoảnh khắc mà mẹ nắm tay con bước vào trường. Con không khóc hay nhõng nhẽo đòi về như bao đứa trẻ khác, vì với con, được đi học là niềm vui không thể tả. Ngôi trường tuởng chừng nhỏ nhưng lại là nơi rộng lớn để con có thể khỏa lấp những nỗi sợ hãi thời ấu thơ, nơi mà con được “thở”, được vui chơi, được sống với những không gian đúng cái gọi là con nít. Tuy mỗi ngày chỉ vỏn vẹn có vài tiếng ở trường nhưng đó là từng giây, từng phút quý báu mà con không phải nghe thấy những cuộc cãi vã của ba mẹ, không phải nhìn thấy cảnh mà ba đi về nhà với hơi men chếnh choáng còn áo quần thì vướng víu mùi nước hoa từ một người xa lạ nào đó mà con có biết đâu.

Ảnh minh họa: phim Mother.

Chỉ có ở trường, con mới không nhìn thấy cảnh mẹ khóc vì ba, có hôm mẹ còn muốn đập đầu vào tường vì buồn, vì ba “quên mẹ con mình rồi” - con nghĩ vậy. Những khi con thấy mẹ khóc, con làm được gì với đôi bàn tay nhỏ bé, vụn vặt của mình, có ôm mẹ thì vẫn còn khuyết đi nửa kia, vì thiếu ba. Nhưng con cứ ôm chặt mẹ rồi tự nhủ “ngày mai trời lại sáng.”

Nếu ví tuổi thơ của một đứa trẻ là trang giấy trắng thì ba mẹ của nó ắt phải là một họa sĩ tài hoa để phối màu, cân xứng sao cho trang giấy ấy không lấm lem bởi những kí ức dễ nhuốm màu từ cuộc đời mang lại.

Ảnh minh họa: phim Mother.

Ba đã vô tình tô lên kí ức của con bằng một màu xám xịt nhưng nó không thể tồn tại được lâu trước những giọt nước mắt, những giọt mồ hôi mà mẹ chẳng tiếc gì khi dành cho đứa con này.

Con không hờn ba, trách ba hay giận ba vì con nghĩ chắc lúc đó ba chỉ tạm quên hai mẹ con mình, rồi khi trải qua bao sóng gió, bao nhiêu nước mắt được thả trôi thì ba lại trở về, trở về đúng với sự trân quý hạnh phúc gia đình hơn bất kì lúc nào. Đúng không mẹ?

Ảnh minh họa: phim Mother.

Tuổi thơ của con là sự so sánh đến tủi thân khi gia đình mình không được như nhà người ta. Con hay nhìn qua khung cửa sổ mà ước gì con được là con trong nhà này, nhà kia, hay nhà nào cũng được miễn là ba mẹ đừng cãi nhau, chỉ thế thôi. Con cảm thấy mình bất hạnh mà không dám khóc vì con biết nhà mình còn có một người đau khổ hơn con rất nhiều, là mẹ của con.

Hạnh phúc đối với con người có thể là giàu sang, phú quý hay tiền tài, danh vọng được thỏa mãn. Riêng con, thứ hạnh phúc được sinh ra từ những giọt nước mắt, từ khổ đau lại trở nên trường tồn đến bất diệt.

Ảnh minh họa: phim Mother.

Mẹ,

Hạnh phúc khi là con của mẹ.

Thương mẹ nhất!

(Chi tiết về cuộc thi viết “Những mốc thời gian hạnh phúc” có thể xem tại đây. Hoặc gửi bài viết về địa chỉ email cuocthiviet.h2t@gmail.com)

MỚI - NÓNG
Bí thư Trung ương Đoàn tặng bình lọc nước
Bí thư Trung ương Đoàn trao tặng bình lọc nước cho bà con chợ nổi Cái Răng
HHT - Sáng 2/7, anh Ngô Văn Cương, Bí thư Trung ương Đoàn cùng lãnh đạo Thành Đoàn Cần Thơ trao tặng bình lọc nước cho bà con thương hồ chợ nổi Cái Răng. Đây là công trình thanh niên của tuổi trẻ thành phố, phối hợp các đơn vị thực hiện trị giá 42 tỉ đồng, chào mừng đại hội Đoàn thành phố Cần Thơ tiến tới Đại hội Đoàn toàn quốc.

Có thể bạn quan tâm

Chinh phục 1500 từ vựng IELTS qua những câu chuyện ngắn bằng tiếng Anh

Chinh phục 1500 từ vựng IELTS qua những câu chuyện ngắn bằng tiếng Anh

HHT - Cùng với ngữ pháp, việc nắm chắc vốn từ vựng đa dạng giúp bạn giao tiếp và hành văn tốt hơn, tự tin khi thi các kỹ năng Reading, Writing. Bộ sách “Reading for good” cung cấp những câu chuyện ngắn bằng tiếng Anh nguyên bản để người học bổ sung vốn từ vựng IELTS hiệu quả, dễ nhớ lâu và tiết kiệm thời gian ôn tập.
Đọc “Cô Thành Trong Gương” để thấy trái tim mạnh mẽ hơn mình tưởng

Đọc “Cô Thành Trong Gương” để thấy trái tim mạnh mẽ hơn mình tưởng

HHT - Mở ra một cuộc phiêu lưu đầy bất ngờ cho những đứa trẻ bị hắt hủi trong chính thế giới của chúng, “Cô Thành Trong Gương” của Tsujimura Mizuki đã truyền đi những thông điệp thật ấm áp về tình người - thứ tình cảm lớn lao có thể giúp mỗi chúng ta phá bỏ mọi rào cản và kiên cường bước đi trong cuộc sống đầy khắc nghiệt.
Ký ức mùa Hè của tôi: Tạm biệt nhé, tớ và các cậu thuở chúng mình áo trắng mộng mơ!

Ký ức mùa Hè của tôi: Tạm biệt nhé, tớ và các cậu thuở chúng mình áo trắng mộng mơ!

HHT - Các cậu của mười hai năm ấy, sẽ khác với các cậu sau này. Ai đó sẽ sung túc đủ đầy, ai đó sẽ ngao du bốn phương, ai đó sẽ thành danh lập nghiệp. Nhưng tớ biết chắc đấy, tất cả cũng không thể đổi lại được buổi chiều tan trường cả bọn dắt tay nhau băng qua những con phố quen thuộc rong chơi...