Sài Gòn mùa này đau lòng quá và cần bình yên lắm, em có nghe thấy không?

0:00 / 0:00
0:00
HHT - Sài Gòn những ngày này các con đường thưa bóng người, hàng quán san sát nhưng buồn hiu vì phải đóng cửa. Chúng mình còn tâm sức để làm điều gì khác ngoài việc cố gắng yêu thương nhau, lắng nghe và quan tâm nhau nhiều hơn...

Cần những bàn tay "vào việc", không cần "anh hùng bàn phím"

Những anh tài xế xe công nghệ, chú thợ chụp ảnh ở công viên, những gánh hàng rong, những mảnh đời lang thang bán vé số... đang loay hoay với bữa cơm hằng ngày; những bạn sinh viên xa nhà không thể quay xe trở về, và con số các ca nhiễm mới cứ ngày một tăng.

Sài Gòn - mảnh đất luôn dang rộng vòng tay đón bao nhiêu người con từ khắp mọi miền Tổ quốc về đây mưu sinh đang trải qua những tháng ngày khó khăn thực sự. Mọi sự giúp sức vào thời điểm này đều đáng trân quý. Cách cho và cách nhận đều quan trọng như nhau.

Sài Gòn mùa này đau lòng quá và cần bình yên lắm, em có nghe thấy không? ảnh 1

Ảnh: Người Sài Gòn

Thế nhưng, ở ngay thời điểm cần nhất sự đồng lòng, bao dung và thấu hiểu thì biết bao hiểu lầm đã xảy ra. Chỉ vì vài dòng status "phô trương" của một số tài khoản mạng không liên quan tới những người trong cuộc, một vài hình ảnh mang tính chất PR lộ liễu của một vài doanh nghiệp thiếu tinh tế, và sự thiếu thống nhất về quy cách làm việc trong tình thế nước sôi lửa bỏng mà một trận khẩu chiến không đáng có đã nổ ra.

Sài Gòn bị thương và lòng người tổn thương. Những hình ảnh và con chữ lướt đi quá nhanh, chúng ta không cách nào khiến cho mọi thứ chậm lại: Suy nghĩ chậm lại, viết chậm lại, trò chuyện chậm lại... để có thể nhìn thấu nguyên nhân sâu xa của sự "phô trương", sự chậm trễ, của những "đòi hòi" vô lý... Đôi khi, chỉ đứng cách nhau vài bước chân, thay vì lại gần và hỏi han nhau, chúng ta lại chọn cách lặng im và xả sự tức giận của mình lên mạng xã hội.

"Việc của chúng mình, thì chúng mình cứ làm thôi"

Một bác sĩ đang công tác tại Bệnh viện Đại học Y Dược TP.HCM đã viết những dòng tâm sự rất chân thành trên Facebook, như một lời động viên, một cái ôm với mong muốn xoa dịu mọi tổn thương lẫn hiểu lầm:

"Việc của chúng mình thì chúng mình cứ làm thôi. Như chúng mình đã và đang làm, vì thành phố, vì gia đình của mình, vì tâm nguyện của bọn mình.

Hi vọng mấy dòng thơ của chị Nguyễn Thiên Ngân sẽ giúp các bạn của mình cảm thấy lại sự dịu dàng trong lòng, mong rằng chúng mình sẽ vượt qua giai đoạn khó khăn này!

"Tôi không hiểu

Khi ngoài kia gió bão

Những hàng cây cũng ngả rạp cả rồi

Khi sinh mệnh dễ tàn như bóng nến

Sao con người vẫn bền bỉ ghét nhau?"

Sài Gòn mùa này đau lòng quá và cần bình yên lắm, em có nghe thấy không? ảnh 2

Ảnh: Báo Tuổi Trẻ

Sài Gòn vẫn thế, luôn hào sảng và bao dung. Ai có lòng, ai có dạ, Sài Gòn vẫn biết và ghi nhận đó thôi.

Thời gian hữu hạn, khó khăn chất chồng. Nếu tuổi trẻ có sơ suất, có sai lầm, thì một lời nhắc nhở nhẹ nhàng, tinh tế, chân tình sẽ đáng giá và dễ thấm biết bao nhiêu. Tuổi trẻ sẽ khắc ghi và nhớ ơn nhiều lắm!

Đừng vội vàng nhân danh Sài Gòn, nhân danh hơn 9 triệu con người để nói những lời dễ làm tổn thương nhau, chia cắt nhau. Thời gian ngắn thế, khó khăn và cần nương tựa vào nhau nhiều thế, yêu thương nhau còn chưa đủ nữa mà.

MỚI - NÓNG

Có thể bạn quan tâm

Hãy cứ chạy theo giấc mơ của mình, bởi vì giấc mơ chẳng bao giờ khiến em cô độc

Hãy cứ chạy theo giấc mơ của mình, bởi vì giấc mơ chẳng bao giờ khiến em cô độc

HHT - Sự cô độc cũng giống như mùa Đông. Phải có một mùa lạnh lẽo trong năm để lá cây rụng hết, nhường lại mọi tinh túy và nhựa sống cho chồi non nảy mầm khi Xuân tới. Mùa Đông chính là cơ hội để sự sống mới được bắt đầu. Và sự cô độc cũng có ý nghĩa riêng của nó, nếu em đủ ưu tú để nhận ra.
Tình yêu và hạnh phúc không có thước đo, chúng ta không cần hẹn deadline cho nó

Tình yêu và hạnh phúc không có thước đo, chúng ta không cần hẹn deadline cho nó

HHT - Khi vợ chồng Bill Gates li hôn, mạng xã hội lại một phen dậy sóng: "Tình yêu mong manh đến vậy sao?". 27 năm bên nhau vẫn mong manh sao? Vậy mà có những cặp đôi chỉ bên nhau 5 năm cũng cảm thấy ĐỦ hạnh phúc rồi. Tình yêu và hạnh phúc vốn không có thước đo, vì thế, chúng ta không cần hẹn "deadline" cho nó. 
Người bạn tốt nhất của chính mình ư? Cứ soi gương đi, em sẽ thấy!

Người bạn tốt nhất của chính mình ư? Cứ soi gương đi, em sẽ thấy!

HHT - Chúng ta vẫn thường nói về những khái niệm "Bên trong ổn, bên ngoài sẽ ổn", "Hãy là một người bạn tốt của chính mình", thoạt nghe, em sẽ có cảm giác nó thật lý thuyết và có phần hơi sáo rỗng. Nhưng khi đã từng trải qua một vài biến cố trong tâm thế của một kẻ cô độc rồi, em mới thấm thía nhận ra: Người bạn tốt nhất, hiểu và luôn ở bên cạnh em trong mọi hoàn cảnh ngặt nghèo nhất chẳng phải chính là em đó sao?
Những phát kiến vĩ đại đều bắt nguồn từ giây phút ta nghĩ khác đi cách nhân loại vận hành

Những phát kiến vĩ đại đều bắt nguồn từ giây phút ta nghĩ khác đi cách nhân loại vận hành

HHT - Năm 1968, tại tiểu bang Neveda (Mỹ), cô bé Edith 3 tuổi chỉ vào chữ “O”, đọc to rõ khiến người mẹ ngạc nhiên, tức giận và đòi nhà trường bồi thường tổn hại tinh thần 1000 USD (khoảng 23 triệu đồng) vì đã dạy kiến thức cho con gái bà quá sớm. Bởi khi chưa biết chữ “O”, con gái bà có thể nói “O” là Mặt Trời, là quả táo, là quả trứng gà…