Thời gian vốn chẳng có gì đáng sợ, bởi nó giúp em “đọc vị” và định hướng chính mình

HHT - Chúng ta thường vẫn nói thời gian thật sự đáng sợ. Thời gian có thể xóa nhòa kí ức. Thời gian có thể lấy đi tuổi trẻ của em, cảm xúc của em, năng lượng của em, từng chút từng chút một.

Em nghĩ thời gian sẽ thực sự lấy đi của em những gì?

 Thời gian vốn chẳng có gì đáng sợ, bởi nó giúp em “đọc vị” và định hướng chính mình ảnh 1 Tự nhiên vẫn chảy trôi, vạn vật mỗi ngày mỗi thay đổi - Ảnh: Phim "Hạ chí chưa tới"

Kí ức? Không phải là tự em muốn lãng quên kí ức buồn bã, nhạt nhòa của mình hay sao?

Tuổi trẻ? Lá rồi cũng sẽ úa, hoa rồi cũng sẽ tàn, mặt hồ này đến khi Đông tới sẽ đóng thành băng thôi… Tự nhiên vẫn chảy trôi, vạn vật mỗi ngày mỗi thay đổi, hà cớ gì em bắt thời gian ngừng trôi để tuổi trẻ này là mãi mãi?

Cảm xúc, năng lượng này cũng chẳng hề mất đi. Là chính em đã lựa chọn dừng lại, tiếp tục nuôi dưỡng hay “chuyển hóa” nó thành một dạng năng lượng sống khác phù hợp với em ở thời điểm ấy.

Một năm có 12 tháng, một tháng có 30 ngày, ngày nào cũng như ngày nào thôi

Có ngày mọi chuyện đều suôn sẻ, có ngày không. Có ngày em có cảm hứng làm đủ mọi việc, có ngày em chỉ muốn cuộn mình nằm ngủ đến quên ngày quên đêm. Có ngày của những cơ hội mới, có ngày mọi thứ em đang xây bỗng dưng “sụp đổ”. Có ngày em thấy mình đang yêu, có ngày em thấy mình hết yêu chẳng vì cớ gì.

Một tháng có 30 ngày. Làm gì có tháng nào toàn là ngày nắng, có tháng lại toàn là ngày mưa? Em không cần tò mò coi “tử vi” Mà có lỡ coi rồi, em cũng đừng quá lo sợ. Bởi, tháng nào cũng như tháng nào. Chỉ có em muốn khác là mọi sự rồi sẽ khác đi thôi.

Thời gian vốn dĩ rất công bằng

 Thời gian vốn chẳng có gì đáng sợ, bởi nó giúp em “đọc vị” và định hướng chính mình ảnh 2 Em ạ, thời gian cũng có những “gánh nặng” riêng - Ảnh: Phim "Hạ chí chưa tới"

Thời gian như chiếc đồng hồ báo thức em tự cài đặt giờ thức dậy mỗi sáng. Nó sẽ nhắc nhở em về những việc em dự định làm, về giấc mơ em đang mải mê theo đuổi, về những cuộc hẹn em đang mong chờ… Thời gian đâu phải kẻ trộm. Thời gian chỉ như một người bạn luôn đi bên cạnh và nhắc nhở em, để em đừng quên công việc của mình, gia đình của mình, bạn bè của mình, tình cảm của mình, và cả chính bản thân mình nữa.

Em ạ, thời gian cũng có những “gánh nặng” riêng. Thay vì lo sợ hay oán trách, hãy gửi lời cảm ơn nó, vì những lời nhắc nhở miễn phí em đã nhận được từ nó bao năm qua.

Thời gian cũng như một tấm gương để em tự soi lại chính mình

Em có thể nhìn vào gương mỗi sáng để nhận ra mình thay đổi làn da, màu tóc, sắc mặt như thế nào. Và em cũng có thể nhìn thấy tâm tư của mình, sự trưởng thành của mình, sự sôi nổi hay tĩnh lặng của mình qua từng mốc thời gian. Nhờ thời gian, em có thể soi mình rõ hơn ở những góc cạnh sâu thẳm nhất mà không một tấm gương nào có thể chạm tới được. Thời gian như một luồng sáng giúp em tìm về quá khứ, gặp gỡ mình ở hiện tại và tìm cách kết nối với mình ở tương lai. Thời gian giúp em “đọc vị” và định hướng chính mình.

Thời gian như một người bạn tận tụy và thầm lặng. Hãy gửi lời cảm ơn thời gian mỗi sớm mai em thức dậy!

 Thời gian vốn chẳng có gì đáng sợ, bởi nó giúp em “đọc vị” và định hướng chính mình ảnh 3
MỚI - NÓNG
Hà Nội: Các sĩ tử đánh giá đề thi Văn vào lớp 10 hay, vừa sức, không đánh đố học sinh
Hà Nội: Các sĩ tử đánh giá đề thi Văn vào lớp 10 hay, vừa sức, không đánh đố học sinh
HHT - Với cấu trúc 2 câu hỏi trong thời gian làm bài 90 phút, nội dung xoay quanh bài thơ "Đồng chí" (tác giả Chính Hữu) và phần nghị luận xã hội về quan điểm "Phải chăng tri thức làm nên giá trị con người", đề thi Văn vào lớp 10 tại Hà Nội năm nay nhận được khá nhiều lời khen về độ "vừa sức", gần với nội dung ôn tập.

Có thể bạn quan tâm

Người bạn tốt nhất của chính mình ư? Cứ soi gương đi, em sẽ thấy!

Người bạn tốt nhất của chính mình ư? Cứ soi gương đi, em sẽ thấy!

HHT - Chúng ta vẫn thường nói về những khái niệm "Bên trong ổn, bên ngoài sẽ ổn", "Hãy là một người bạn tốt của chính mình", thoạt nghe, em sẽ có cảm giác nó thật lý thuyết và có phần hơi sáo rỗng. Nhưng khi đã từng trải qua một vài biến cố trong tâm thế của một kẻ cô độc rồi, em mới thấm thía nhận ra: Người bạn tốt nhất, hiểu và luôn ở bên cạnh em trong mọi hoàn cảnh ngặt nghèo nhất chẳng phải chính là em đó sao?
Tình yêu và hạnh phúc không có thước đo, chúng ta không cần hẹn deadline cho nó

Tình yêu và hạnh phúc không có thước đo, chúng ta không cần hẹn deadline cho nó

HHT - Khi vợ chồng Bill Gates li hôn, mạng xã hội lại một phen dậy sóng: "Tình yêu mong manh đến vậy sao?". 27 năm bên nhau vẫn mong manh sao? Vậy mà có những cặp đôi chỉ bên nhau 5 năm cũng cảm thấy ĐỦ hạnh phúc rồi. Tình yêu và hạnh phúc vốn không có thước đo, vì thế, chúng ta không cần hẹn "deadline" cho nó. 
Học yêu chính mình: Sự cô đơn thực ra không quá đáng sợ như em vẫn nghĩ

Học yêu chính mình: Sự cô đơn thực ra không quá đáng sợ như em vẫn nghĩ

HHT - Sự cô đơn là khoảng lặng cần thiết trong cuộc đời của bất kì ai. Khi mọi thứ lần lượt rời đi, em sẽ nhìn thật rõ thế giới bên trong: Nhìn thấy kì vọng, nhìn thấy đam mê, nhìn thấy nỗi buồn và sự sợ hãi mơ hồ, nhìn thấy kí ức, và niềm tin vào tương lai. Sự cô đơn ấy chính là một khoảnh khắc kì diệu để em học cách kết nối với chính mình. 
Đừng ngại bước ra khỏi vùng an toàn, vì thực sự chẳng có "vùng đất" nào an toàn mãi mãi

Đừng ngại bước ra khỏi vùng an toàn, vì thực sự chẳng có "vùng đất" nào an toàn mãi mãi

HHT - Sự ổn định luôn khiến em cảm thấy an tâm, nhưng đến thời điểm cần thay đổi, em cũng cần có những sự chuyển mình phù hợp. Bởi vì sự an toàn thực sự chỉ tới từ bên trong em: Năng lực chuyên môn, sự linh hoạt, sự vững chãi về mặt tâm lý, khả năng đối mặt với biến cố bất ngờ...