Cãi lại trái tim làm gì, sau này có thắng cũng thành thua!

HHT - Một thời gian im lặng, tĩnh tâm sẽ giúp em nhìn ra điều gì mình yêu thích nhất và điều gì phù hợp với bản thân nhất.

Anh Sky ơi, em đang đau đầu vì chuyện tương lai quá. Năm sau là em phải nộp đơn vào đại học rồi! Bố mẹ em bảo kiếm trường nào điểm vừa phải, ngành học ra trường có việc làm là tốt nhất. Mấy anh chị đi trước thì khuyên nên hạn chế ngân hàng, kinh tế vì đang dư thừa nhân lực. Bạn bè thì khuyên em đăng kí kiến trúc, thiết kế vì em vẽ cũng khá được. Chị em lại bảo nếu học sư phạm Anh, chị sẽ truyền lại kinh nghiệm và tài liệu. Em lại đang rất là phân vân…

Thanh Hà

(pinkstrawberry15…@gmail.com)

Chào em!

Hỏi ý kiến của những người xung quanh là điều tốt. Nhưng cách em chọn lọc và xử lý thông tin thì hơi có chút vấn đề. Em biết không, khủng hoảng thừa thông tin cũng là việc đáng sợ, quá nhiều luồng ý kiến thường gây ra tác dụng ngược đấy.

Có hai ông bà lão nọ đi chợ, mua một con lừa về phụ việc khuân vác. Trên đường về nhà, hai ông bà cưỡi con lừa cho đỡ mệt. Một người đi ngang qua thấy vậy liền nói: “Con lừa nhỏ xíu mà phải thồ tận hai người, tội nghiệp quá!”. Nghe vậy, ông lão bước xuống, đi bộ. Vì chân đau ông cứ đi khập khà khập khiễng. Lúc sau, một người bên vệ đường tặc lưỡi: “Sao bà vô tâm thế, chồng mình đang đau chân mà lại ngồi như không có gì!”. Bà lão nghe thế nên nhường chỗ cho chồng. Đi thêm đoạn nữa thì nghe xì xầm: “Đàn ông kiểu gì lại để phụ nữ đi bộ thế kia!”. Để tránh những con mắt dị nghị, hai ông bà quyết định đi bộ và dắt con lừa theo. Những tưởng mọi chuyện yên ổn thì một người cưỡi lừa đi qua buông lời: “Mua lừa mà phải đi bộ thế kia thì mua làm gì không biết!”.

Những người đi đường trong câu chuyện không có ý xấu, họ chỉ nói trên góc suy nghĩ của họ. Nhưng câu nói nào cũng có hai mặt, vì vậy, ý kiến của người khác là để tham khảo thôi em à.

Cãi lại trái tim làm gì, sau này có thắng cũng thành thua! ảnh 1 Tương lai của chính em thì ý kiến có trọng lượng nhất phải là của em. Ảnh: Kenh14

Tương lai của chính em thì ý kiến có trọng lượng nhất phải là của em. Em cần xác định rõ ràng, đừng thi và đi học cho ước mơ của người khác. Chỉ cần em biết cách lắng nghe điều mà em thích nhất nằm sâu dưới bộn bề lo lắng.

Có người nông dân làm rơi chiếc đồng hồ quý trong chuồng bò. Sau hàng giờ mệt nhoài tìm kiếm giữa những đống cỏ khô, ông chịu thua và nhờ sự giúp sức của đám trẻ đang chơi bên ngoài. Tụi trẻ hăng hái vào lục tung cả chuồng bò lên nhưng vẫn chẳng thấy gì. Người nông dân buồn bã định từ bỏ. Bỗng một bé chạy đến và xin ông thêm cơ hội. Nhìn đứa bé, ông quyết định chờ thêm. Một hồi sau, đứa bé chạy ra với chiếc đồng hồ trên tay. Người nông dân rất ngạc nhiên, ông hỏi tại sao cậu bé có thể tìm ra được, trong khi cả ông và những đứa trẻ khác rất cố gắng mà đều bó tay. Cậu bé hồ hởi: “Cháu chẳng làm gì cả mà chỉ ngồi xuống đất và lắng nghe. Trong im lặng, cháu nghe tiếng tích tắc của đồng hồ và tìm ra nó theo hướng cháu nghe được.”.

Cãi lại trái tim làm gì, sau này có thắng cũng thành thua! ảnh 2 Kiên nhẫn lắng nghe cũng có thể giúp bạn suy nghĩ ra điều tốt đẹp.

Khi lo lắng, chúng ta thường không thể suy nghĩ ra điều đúng đắn. Hãy để tinh thần thoải mái, bình tâm dẫn lối cho em đến lựa chọn của trái tim. Khi anh băn khoăn giữa hai lựa chọn nghề nghiệp, một chị phóng viên đã bày cho anh rằng: “Khi nào cần quyết định, cứ lắng nghe trái tim mình. Nó chỉ hướng nào thì đi hướng đó. Cãi lại trái tim làm gì, sau này có thắng cũng thành thua!”. Một thời gian im lặng, tĩnh tâm sẽ giúp em nhìn ra điều gì mình yêu thích nhất và điều gì phù hợp với bản thân nhất.

Chúc em thật nhiều may mắn nhé!

Theo Ảnh mang tính minh họa
MỚI - NÓNG

Có thể bạn quan tâm

Hãy cứ chạy theo giấc mơ của mình, bởi vì giấc mơ chẳng bao giờ khiến em cô độc

Hãy cứ chạy theo giấc mơ của mình, bởi vì giấc mơ chẳng bao giờ khiến em cô độc

HHT - Sự cô độc cũng giống như mùa Đông. Phải có một mùa lạnh lẽo trong năm để lá cây rụng hết, nhường lại mọi tinh túy và nhựa sống cho chồi non nảy mầm khi Xuân tới. Mùa Đông chính là cơ hội để sự sống mới được bắt đầu. Và sự cô độc cũng có ý nghĩa riêng của nó, nếu em đủ ưu tú để nhận ra.
Tình yêu và hạnh phúc không có thước đo, chúng ta không cần hẹn deadline cho nó

Tình yêu và hạnh phúc không có thước đo, chúng ta không cần hẹn deadline cho nó

HHT - Khi vợ chồng Bill Gates li hôn, mạng xã hội lại một phen dậy sóng: "Tình yêu mong manh đến vậy sao?". 27 năm bên nhau vẫn mong manh sao? Vậy mà có những cặp đôi chỉ bên nhau 5 năm cũng cảm thấy ĐỦ hạnh phúc rồi. Tình yêu và hạnh phúc vốn không có thước đo, vì thế, chúng ta không cần hẹn "deadline" cho nó. 
Người bạn tốt nhất của chính mình ư? Cứ soi gương đi, em sẽ thấy!

Người bạn tốt nhất của chính mình ư? Cứ soi gương đi, em sẽ thấy!

HHT - Chúng ta vẫn thường nói về những khái niệm "Bên trong ổn, bên ngoài sẽ ổn", "Hãy là một người bạn tốt của chính mình", thoạt nghe, em sẽ có cảm giác nó thật lý thuyết và có phần hơi sáo rỗng. Nhưng khi đã từng trải qua một vài biến cố trong tâm thế của một kẻ cô độc rồi, em mới thấm thía nhận ra: Người bạn tốt nhất, hiểu và luôn ở bên cạnh em trong mọi hoàn cảnh ngặt nghèo nhất chẳng phải chính là em đó sao?
Những phát kiến vĩ đại đều bắt nguồn từ giây phút ta nghĩ khác đi cách nhân loại vận hành

Những phát kiến vĩ đại đều bắt nguồn từ giây phút ta nghĩ khác đi cách nhân loại vận hành

HHT - Năm 1968, tại tiểu bang Neveda (Mỹ), cô bé Edith 3 tuổi chỉ vào chữ “O”, đọc to rõ khiến người mẹ ngạc nhiên, tức giận và đòi nhà trường bồi thường tổn hại tinh thần 1000 USD (khoảng 23 triệu đồng) vì đã dạy kiến thức cho con gái bà quá sớm. Bởi khi chưa biết chữ “O”, con gái bà có thể nói “O” là Mặt Trời, là quả táo, là quả trứng gà…