Cuộc thi viết Trà sữa cho tâm hồn: Ngày cậu đi, tớ chưa kịp nói rằng “Tớ thích cậu“

HHT - Một chiều, cậu đợi tớ dưới mái nhà cũ. Hôm ấy, chúng mình lại gặp nhau. Có điều nụ cười của cậu sao không còn thân mật như ngày nào. Cậu nói rằng bố mẹ sắp đưa cậu lên thành phố chữa bệnh. Nụ cười trên đôi môi cậu tái nhợt. Tớ khóc.

Cuộc thi viết Trà sữa cho tâm hồn: Ngày cậu đi, tớ chưa kịp nói rằng “Tớ thích cậu Những ngày trời mưa lâm râm giữa trời hạ nắng ở quê mình, cậu có còn nhớ không? - Ảnh: Trần Hoàng Long 

Ngày trời bất chợt mưa lâm râm giữa mùa hạ nắng, quê mình vẫn vậy, cậu nhớ không? Tớ thì đã mấy năm rồi không thể bỏ thói quen ngồi dưới mái lều cũ bên làng đợi tiếng cười nói vui vẻ của cậu, đợi đôi bàn tay nhỏ năm nào cùng tớ hứng vài giọt nước rơi, đợi người lắng nghe từng câu chuyện buồn vui của tớ, đợi người hứa sẽ luôn đi cùng tớ đến khi tớ tự rời xa, để giờ đây khi tớ vẫn cần cậu, rất cần cậu, thì cậu đang nơi đâu?

Lại một mùa hạ nữa ghé qua hiên nhà, tớ từng thì thầm với cậu rằng tớ rất yêu sắc hạ, cậu hỏi tại sao, tớ cười chẳng nói. Có phải tớ đã vô tình lạc mất cơ hội, để cậu mãi mãi không hiểu tại sao? Nếu có một phép màu, tớ ước được trở về mùa hạ những năm ấy, tớ sẽ kể cậu nghe thật nhiều lí do. Rằng hạ mang hương ổi, hương bơ dào dạt; rằng hạ mang theo tiếng ve sầu râm ran, rằng hạ mang nắng hồng dịu dàng, rằng hạ mang cả cậu đến vùng đất thanh bình này cùng tớ, cậu biết không?

Tớ và cậu lớn lên cùng những cánh diều mùa hạ. Tớ nhớ những trưa hè cùng cậu đào giun câu cá ở cái ao nhỏ sau làng, nhớ những chiều tà hai đứa sang gây gổ với đám trẻ làng bên, nhớ khuôn mặt xót xa của cậu khi tớ ngã trầy chân chẳng cầm được máu, nhớ luôn tháng ngày hai đứa giận dỗi vì tranh nhau mấy con cào cào.

Cuộc thi viết Trà sữa cho tâm hồn: Ngày cậu đi, tớ chưa kịp nói rằng “Tớ thích cậu Năm chuyển cấp, bọn mình dần xa nhau - Ảnh: Trần Hoàng Long

Nhưng mỗi mùa hạ trôi qua, tớ và cậu đều lớn. Chúng mình đi học, ở trường có thật nhiều bạn mới. Nhưng tớ vẫn tin rằng không điều gì làm thay đổi được tình bạn giữa tớ và cậu. Khi chúng mình cùng đậu cấp 3, cậu chọn lớp tự nhiên, tớ thì chọn lớp xã hội. Bọn mình cứ thế xa nhau…

Năm lên 11, căn bệnh quái ác bất ngờ tìm đến cậu, cậu phải nghỉ học nhiều ngày. Tớ lại lao đầu vào sách vở vì đâu hay biết. Một chiều, cậu đợi tớ dưới mái nhà cũ. Hôm ấy, chúng mình lại gặp nhau. Có điều nụ cười của cậu sao không còn thân mật như ngày nào. Cậu nói rằng bố mẹ sắp đưa cậu lên thành phố chữa bệnh. Nụ cười trên đôi môi cậu tái nhợt. Tớ khóc.

Cuộc thi viết Trà sữa cho tâm hồn: Ngày cậu đi, tớ chưa kịp nói rằng “Tớ thích cậu Cậu đã hứa sẽ quay về - Ảnh: Trần Hoàng Long

Cậu hứa sẽ trở về, nhưng hai năm rồi, tớ không được gặp lại nụ cười của cậu. Cậu bây giờ đang ở đâu, cậu vẫn khỏe chứ? Xin lỗi vì ngày cậu đi, tớ chưa kịp nói rằng “Tớ thích cậu”.

Mời bạn tham gia cuộc thi dành cho những cây bút trẻ, những tâm hồn yêu viết:

Để dự thi, bạn hãy viết một tác phẩm tối đa 500 từ. Thể loại đa dạng: Truyện mini, Tản văn, Cảm thức... Nội dung phong phú về cuộc sống, gia đình, rung động đầu đời, một trải nghiệm thú vị... Yêu cầu tác phẩm phải phù hợp với đối tượng độc giả trẻ. Hạn cuối nhận bài dự thi đến 15/4/2020. Địa chỉ nhận bài dự thi: truyennganh2t@gmail.com. Tiêu đề email ghi rõ “Bài dự thi viết mini + tên bài viết”. Lưu ý: Ghi rõ họ tên, điện thoại, facebook, địa chỉ để BBT có thể liên hệ với bạn nhé!

Cuộc thi viết Trà sữa trong tâm hồn: Gia đình tôi những ngày trong tâm “bão”

Không chỉ với mẹ tôi, COVID-19 đã làm thay đổi thói quen của nhiều người khác. Tôi không còn thấy bố tôi ra đường với gương mặt không đeo khẩu trang, dù lúc trước ông thấy “bí và khó thở”. Anh tôi chẳng còn những cuộc hẹn vào mỗi chiều thứ 7.

Cuộc thi viết Trà sữa cho tâm hồn: Ai rồi cũng khác, ngay cả chúng mình

Hơn tình bạn, nhưng chẳng chạm tới tình yêu, cậu quăng cho tôi một cành ô liu, tôi lại ngốc nghếch đợi và nghĩ rằng mình sẽ đan thành vòng nguyệt quế. Đã đến lúc tôi tìm cho mình một ngọn hải đăng dẫn đường giữa biển khơi lạc lối.

Cuộc thi viết Trà sữa cho tâm hồn: Cứ lặng lẽ thích cậu thế thôi

Trong ký ức của tớ, cậu mãi là chàng trai mặc áo sơ mi trắng với nụ cười rạng rỡ năm nào. Tớ đứng ở hành lang lớp học, từ tầng ba nhìn xuống, dõi theo từng bước chân cậu trong buổi chiều đầy nắng.

Cùng chuyên mục

Xem thêm Sưởi ấm trái tim

Mới - Nóng

Đừng bỏ lỡ!