Làm gì khi phải nghe những lời nói gây sát thương trong lúc nóng giận của bố mẹ?

HHT - Đã bao lần em ước bố mẹ nói chuyện nhẹ nhàng với mình hơn, ít dùng đòn roi hơn? Đã bao lần em thèm một cuộc nói chuyện tình cảm, thèm được bố mẹ lắng nghe, thèm được bố mẹ động viên? Và em chưa bao giờ có đủ can đảm để nói lên suy nghĩ của mình. Vì em sợ điều mình sắp nói ra sẽ không bao giờ được bố mẹ lắng nghe hay công nhận.

“Thật vô tích sự! Đánh cho chừa!”

Câu nói quen thuộc, lặp đi lặp lại mỗi ngày sẽ in sâu vào đầu em và nằm lì ở trong đó. “Mình học dốt”, “Mình lì lợm”, “Mình cãi hỗn”, “Mình lười biếng”… và sau cùng sẽ là “Mình hoàn toàn không có giá trị” và “Mình là gánh nặng của bố mẹ”. Những lời nói trong lúc nóng giận của bố mẹ có khả năng gây sát thương, và không phải lúc nào em cũng nhận ra “vết thương” đó. Khi bố mẹ liên tục phủ nhận khả năng của em, em sẽ lớn lên với sự mặc cảm về bản thân cùng trái tim có nhiều vết xước.

Làm gì khi phải nghe những lời nói gây sát thương trong lúc nóng giận của bố mẹ? ảnh 1 Em lớn lên với trái tim có nhiều vết xước 

Bố mẹ nói “Tại sao con học dốt thế?”, điều em muốn nghe chính là “Cố gắng lên con!”

Bố mẹ nói “Đồ ăn hại!”, điều em muốn nghe chính là “Cẩn thận hơn con nhé!”

Bố mẹ nói “Sao tôi khổ thế này?”, điều em muốn nghe chính là “Con giúp bố mẹ được không?”

Bố mẹ nói “Đi đi cho khuất mắt!”, điều em muốn nghe chính là “Bố mẹ cần yên tĩnh”

Em từng hoài nghi về giá trị của mình, liệu sự xuất hiện của mình có thật sự đem lại hạnh phúc cho bố mẹ không? Em không có đủ can đảm để hỏi bố mẹ điều mình vẫn giấu kín trong lòng và câu trả lời cũng vì thế mà mãi mãi chưa từng xuất hiện.

Hãy can đảm lên tiếng!

Chính là khoảng cách vô hình giữa em và bố mẹ. Không cần tìm cách xóa bỏ nó, chỉ cần em có đủ can đảm để bước qua phía bên kia, chia sẻ những suy nghĩ từ đáy lòng mình. Sẽ khó khăn đấy, nhưng đó là cách duy nhất để em có thể tìm câu trả lời cho mọi khúc mắc bấy lâu: Bố mẹ cần điều gì ở mình? Mình phải làm gì? Sự xuất hiện của mình có khiến bố mẹ cảm thấy hạnh phúc hay không? Mình có chút giá trị gì trong mắt bố mẹ không?

Làm gì khi phải nghe những lời nói gây sát thương trong lúc nóng giận của bố mẹ? ảnh 2 Hãy dũng cảm bước qua khỏi khoảng tối và đi về phía Mặt Trời

Vết xước trong tim em, sự mặc cảm và tổn thương ám ảnh em, nếu em không nói ra thì bố mẹ có nhìn thấy không? Nguồn cơn của sự tức giận mà bố mẹ trút lên đầu em mỗi ngày, bố mẹ liệu có nhìn thấy không? Người lớn đôi khi cũng có những “khoảng tối” của riêng mình và cứ mãi “mắc kẹt” ở trong đó. Hãy dũng cảm lên tiếng trước khi những lời nói gây sát thương hay những trận đòn roi lại tiếp tục tìm tới em. Hãy nói với bố mẹ rằng em cần được hướng dẫn cụ thể, những lời mắng mỏ và những trận đòn có thể chỉ khiến mọi thứ tồi tệ hơn.

Cảm xúc và suy nghĩ của em, đừng tìm cách giấu kín nữa. Như một cái cây nếu cứ mãi ở trong bóng tối, lá không thể xanh, hoa cũng không thể nở. Cứ mạnh dạn đi về phía Mặt Trời, dù thế nào đi nữa!

Làm gì khi phải nghe những lời nói gây sát thương trong lúc nóng giận của bố mẹ? ảnh 3
Theo Ảnh mang tính minh họa
MỚI - NÓNG

Có thể bạn quan tâm

Chuyện tình tan vỡ, ai là nạn nhân, ai uổng phí thanh xuân?

Chuyện tình tan vỡ, ai là nạn nhân, ai uổng phí thanh xuân?

HHT - Thiếu không khí và ánh nắng, tình yêu sẽ ngột ngạt, thiếu sức sống và lụi tàn dần mà chẳng cần đến "trà xanh". Người thứ ba ấy đôi khi chỉ như một giọt nước tràn ly. Bởi trước khi "trà xanh" xuất hiện, chuyện tình cảm của em đã xuất hiện rất nhiều vết rạn, tới mức chỉ cần một cái búng tay thật nhẹ là mọi thứ sẽ vỡ tan tành.
Chỉ cần em luôn chọn sống mỗi ngày với một trái tim và cái đầu đủ “hiểu chuyện”

Chỉ cần em luôn chọn sống mỗi ngày với một trái tim và cái đầu đủ “hiểu chuyện”

HHT - Cứ đến mùa thi, trên các trang báo lại xuất hiện những tin tức về trường hợp nữ sinh A tự vẫn, nam sinh B bỏ nhà đi… bởi áp lực từ những kì sát hạch gắt gao và kì vọng lớn lao của gia đình. Giữa muôn vàn những ngã rẽ và đích đến, em cần tỉnh táo chọn cho mình một lối đi!
Những gì em nhìn thấy trên mạng xã hội đôi khi chỉ là trailer của một bộ phim dài tập

Những gì em nhìn thấy trên mạng xã hội đôi khi chỉ là trailer của một bộ phim dài tập

HHT - Thế nên đừng vội tủi hờn khi thấy so với bạn bè, em chỉ là một hạt cát thiếu tài năng hay thiếu may mắn. Kết quả thường dễ nhìn thấy, còn quá trình gian khổ thì không. Cũng giống như một bộ phim mà chúng ta chỉ thường xuýt xoa lúc coi trailer mà quên mất nó còn có phần hậu trường khốc liệt.
Chuyện tình yêu đâu phải hoa trái theo mùa, hà cớ gì mà em cứ mãi sợ ế?

Chuyện tình yêu đâu phải hoa trái theo mùa, hà cớ gì mà em cứ mãi sợ ế?

HHT - Đừng cho rằng tới độ tuổi này rồi thì nhất định em phải có vài mối tình vắt vai, hay tới mùa Valentine rồi mà chưa-có-ai tay trong tay thì lạc lõng, cô độc lắm. Cũng đừng vì khu vườn kế bên sum suê hoa trái mà em đã vội chạnh lòng. Mỗi khu vườn đều có một sắc hương riêng. Nếu tình yêu của bạn đẹp thì cuộc sống tự do của em cũng có vô vàn điều thú vị đấy thôi.
Hãy cứ chạy theo giấc mơ của mình, bởi vì giấc mơ chẳng bao giờ khiến em cô độc

Hãy cứ chạy theo giấc mơ của mình, bởi vì giấc mơ chẳng bao giờ khiến em cô độc

HHT - Sự cô độc cũng giống như mùa Đông. Phải có một mùa lạnh lẽo trong năm để lá cây rụng hết, nhường lại mọi tinh túy và nhựa sống cho chồi non nảy mầm khi Xuân tới. Mùa Đông chính là cơ hội để sự sống mới được bắt đầu. Và sự cô độc cũng có ý nghĩa riêng của nó, nếu em đủ ưu tú để nhận ra.