Nếu ta cho phép sự so sánh giật mất niềm vui của mình thì thật vô lý, đúng không?

HHT - Chúng ta có một điều khá kì lạ là luôn nhìn vào khuyết điểm của bản thân, rất hiếm người chịu khó tìm ra những điểm mạnh để tự tin hơn. Trong khi thực tế cho thấy, tự tin là vũ khí lợi hại nhất để thành công! 

Anh Sky ơi,

Anh có bao giờ cảm giác mình là người thua kém, thất bại nhất trên thế giới chưa anh? Dạo gần đây, cứ mở Facebook lên là em thấy áp lực kinh khủng. Đứa cạ thì có bồ hạnh phúc quá chừng, đứa thì được đi chơi đi ăn… Trong khi em thì phải ngồi nhà làm bài hoài không hết, không được đi đâu, cũng chẳng có gì vui để chia sẻ, huhu. Em cứ nghĩ mãi, có khi nào em kém quá, dở quá nên mới hẩm hiu như thế không?

Michiko@...

Nhiều người đã định nghĩa facebook như một khu chợ khổng lồ vậy, vì độ ồn ào, náo nhiệt và vô cùng đa dạng của nó. Và em biết không, đã bày bán ở chợ thì chẳng ai mang đến những món xấu xí, méo mó cả, ai cũng phải chọn hàng tuyển, hàng đẹp để thu hút người mua đến với gian hàng của mình. Tương tự suy ra, hình ảnh trên facebook không hẳn 100% cuộc sống của ai đó, chỉ đơn giản thể hiện những điều họ cho là vui, hạnh phúc hoặc cảm nhận sâu sắc nhất thôi. Em không cần quá “cả tin” vào facebook, hầu hết mọi người đều có những khó khăn riêng, chỉ là họ ít khi “bán” trên “chợ” facebook thôi.

Bản thân anh cũng đã từng trải qua chuyện như thế. Anh có một cậu bạn thân học ở Phần Lan. Lúc bạn ấy đi học và post vô số ảnh đẹp ở đất nước này, anh cứ trầm trồ ganh tị mãi. Người khác có lẽ sẽ im lặng tận hưởng niềm vui được “click like” và “comment” khen ngợi, nhưng vì là bạn thân, bạn ấy đã chia sẻ rất thành thật với anh: “Phần Lan cả năm chỉ có hai tháng mùa Hè là rực rỡ, lên hình long lanh, còn lại những ngày lạnh lẽo, tuyết rơi ngập đường, đi học lầm lũi thì đâu ai chia sẻ làm gì”.

Sau này, trong những năm tháng ở xứ người một mình, anh càng thấy bạn ấy nói đúng. Và anh nhận ra, Việt Nam mình cũng đẹp, cũng có rất nhiều điều đáng để nhìn nhận và đánh giá cao, ví dụ như sự đa dạng về ẩm thực, sự tinh tế trong nghệ thuật và chiều sâu đáng nể trong lịch sử, văn hóa (không phải nước nào cũng có tất cả những thứ này nhé).

Nếu ta cho phép sự so sánh giật mất niềm vui của mình thì thật vô lý, đúng không? ảnh 1 Nhìn bề ngoài hào nhoáng không thể nào đánh giá được bên trong mỗi con người. 
Chúng ta có một điều khá kì lạ là luôn nhìn vào khuyết điểm của bản thân, rất hiếm người chịu khó tìm ra những điểm mạnh để tự tin hơn. Trong khi thực tế cho thấy, tự tin là vũ khí lợi hại nhất để thành công! Chính vì thế, thay cho việc dành thời gian nhìn ngắm xem người khác đã đạt thành quả gì, đã đi chơi nhiều thế nào, em thử nhìn lại bản thân một cách toàn diện và công bằng xem sao. Qua thư, anh có thể cảm nhận em rất chăm học, đúng không nè, đây đã là một điểm mạnh rồi.
Việc nghe được tiếng nói nội tâm, thấy được mình giỏi chỗ nào, dở chỗ nào sẽ giúp em “biết người biết ta” và đỡ bị dòng lũ facebook cuốn theo làm chới với, hoảng hốt. Ví dụ, em hiểu rằng em giỏi nhất môn Vẽ và sau này muốn trở thành một kiến trúc sư, như vậy em không cần phải “lăn tăn” với các bạn giỏi Hóa, giỏi Lý hay các bạn đang trên đường chinh phục ước mơ làm nhà khoa học, hoặc kinh doanh. Họ đâu có đi giống đường với em, sao phải tốn thời gian so sánh nhỉ!
Nếu ta cho phép sự so sánh giật mất niềm vui của mình thì thật vô lý, đúng không? ảnh 2Luôn tự tin là vũ khí lợi hại nhất để thành công!

Theodore Roosevelt, tổng thống nước Mỹ có một câu nói rất nổi tiếng: “Comparison is the thief of the joy” (Sự so sánh chính là kẻ cắp niềm vui). Nếu ta cho phép sự so sánh giật mất niềm vui của mình thì thật vô lý, em thấy có đúng không? Hãy cứ vui, hãy cứ sống trọn vẹn với những gì em có. Nếu có so sánh, hãy chỉ so với chính em của ngày hôm qua, để nỗ lực và hoàn thiện hơn cho một phiên bản đẹp nhất của em hôm nay, nhé!

Theo Ảnh mang tính minh họa
MỚI - NÓNG

Có thể bạn quan tâm

Đừng ngại bước ra khỏi vùng an toàn, vì thực sự chẳng có "vùng đất" nào an toàn mãi mãi

Đừng ngại bước ra khỏi vùng an toàn, vì thực sự chẳng có "vùng đất" nào an toàn mãi mãi

HHT - Sự ổn định luôn khiến em cảm thấy an tâm, nhưng đến thời điểm cần thay đổi, em cũng cần có những sự chuyển mình phù hợp. Bởi vì sự an toàn thực sự chỉ tới từ bên trong em: Năng lực chuyên môn, sự linh hoạt, sự vững chãi về mặt tâm lý, khả năng đối mặt với biến cố bất ngờ...
Chỉ cần ở đúng "vùng đất" của mình, bất kì loài hoa nào cũng trở nên rạng rỡ

Chỉ cần ở đúng "vùng đất" của mình, bất kì loài hoa nào cũng trở nên rạng rỡ

HHT - Em có thể chưa hài lòng vì vẻ ngoài của mình, cảm thấy tự ti vì bản thân không có khả năng gì thực sự đặc biệt, nhưng đừng vì điều đó mà chán ghét bản thân. Cơ thể ai cũng có khiếm khuyết, còn khả năng thực sự thì chẳng phải ai cũng cần thời gian để tìm hiểu và trui rèn hay sao? 
Cuộc đời này dài rộng thế, sẽ luôn có một nơi đủ ấm áp để ta chọn dừng chân

Cuộc đời này dài rộng thế, sẽ luôn có một nơi đủ ấm áp để ta chọn dừng chân

HHT - Cỏ dại ven đường cũng có không gian riêng để vươn lên xanh tốt, con nước từ thượng nguồn cũng có một nơi để chảy về và hòa vào biển lớn, ngọn gió nhỏ cũng có cung đường riêng để phiêu du đó đây... Và ta cũng có một nơi để trở về, dừng chân ngơi nghỉ sau một hành trình dài nếu chịu khó tìm kiếm.