Những mốc thời gian hạnh phúc: Chiếc bánh tráng hành tuổi thơ

Những mốc thời gian hạnh phúc: Chiếc bánh tráng hành tuổi thơ
HHT - Bao giờ cũng vậy, chiếc bánh bà mua lúc nào cũng vàng giòn và thật nhiều tóp mỡ, kèm theo một lời căn dặn: “Ăn nhanh lên kẻo bố mẹ mày về lại la nội”, do bố tôi hay rầy nội phí tiền, ăn bánh rồi lại sợ bỏ cơm.

Tôi sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, bố mẹ tất bật lo cho ba chị em ăn học. Ngày nhỏ, mọi người đều đi làm, đi học để tôi ở nhà với bà nội. Bà tôi hiền lắm, nhỏ người và phúc hậu. Sống trong cái nghèo khó bà chỉ có vài đồng lẻ dành dụm, nhưng đối với tôi thì bà không tiếc gì cả. Hầu như một tuần hai đến ba lần, cứ trưa trưa đúng ba giờ là hai bà cháu lại dắt tay nhau ra phố để mua bằng được món bánh quê quen thuộc mang tên “bánh tráng hành”. Cái bánh nóng giòn được nướng trên bếp than, phủ một lớp mỡ hành, tẩm thêm ít gia vị, thích thì có thể cho thêm trứng, chấm kèm với tương ớt (từ cách chế biến đơn giản ấy người ta mới biến tấu ra món bánh tráng mang tên Pizza Đà Lạt). Hương vị đậm đà cùng mùi hương lan khắp một góc phố. Dù răng bà không còn, nhưng bánh có giòn đến đâu thì bà vẫn có thể ăn từ hai đến ba cái.

Những mốc thời gian hạnh phúc: Chiếc bánh tráng hành tuổi thơ ảnh 1

Khi tôi lớn hơn, tuổi bà cũng đã cao, khoản tiền ăn vặt đa phần là từ trợ cấp nhà nước với con số vỏn vẹn 240 ngàn đồng mỗi tháng. Cứ đến ngày nhận tiền bà vui lắm. Sáng bà đã dậy từ sớm tự đi lên hội trường để nhận tiền. Và ngay chiều hôm đó, bà sẽ một tay chống gậy, một tay cầm chiếc áo mưa, trên đầu vẫn đội chiếc nón lá cũ đi ra quán chị Tâm đầu ngõ để mua về tám cái bánh tráng hành cho bốn bà cháu. Bao giờ cũng vậy, chiếc bánh bà mua lúc nào cũng vàng giòn và thật nhiều tóp mỡ, kèm theo một lời căn dặn: “Ăn nhanh lên kẻo bố mẹ mày về lại la nội”, do bố tôi hay rầy nội phí tiền, ăn bánh rồi lại sợ bỏ cơm. Giây phút bà cháu cùng ngồi ăn bánh tráng rôm rả, thi nhau ai ăn hết trước thật hạnh phúc biết mấy.

Những mốc thời gian hạnh phúc: Chiếc bánh tráng hành tuổi thơ ảnh 2

(Ảnh: Lê Đạt)

Thấm thoát, tôi đã bước vào đại học, gia hình khá giả hơn, ba chị em tôi đều có thể mua được cho nội những thứ bà thích, đặc biệt là thật nhiều bánh tráng hành. Bà tôi đã ra đi thanh thản, nhẹ nhàng vào một buổi sáng bà chuẩn bị đi nhận tiền trợ cấp người cao tuổi cách đây bốn năm. Tôi nhớ đêm ấy bà háo hức lắm, bà nói với tôi: “Mai nội lãnh tiền về sẽ cho con 20 ngàn, rồi chiều bà cháu mình đi mua bánh tráng hành”. Đó là kí ức cuối cùng, là khoảnh khắc gần nhất tôi còn nhớ về nội.

Tôi nhớ bà lắm. Rất nhiều lần, tôi nhớ về bà, và nghĩ đôi lúc hạnh phúc chỉ đơn giản là được ngồi cùng bà thưởng thức chiếc bánh nóng giòn ấy.

ĐINH THỊ THÙY TRANG

(200 Chu Văn An, Tổ dân phố 3, Thị trấn Dran, Huyện Đơn Dương, Tỉnh Lâm Đồng)

Ảnh minh họa từ Internet

MỚI - NÓNG

Có thể bạn quan tâm

Ứng dụng cho Gen Z mê viết lách: Năng động và tiện ích, không “đồ cổ” tí nào!

Ứng dụng cho Gen Z mê viết lách: Năng động và tiện ích, không “đồ cổ” tí nào!

HHT - Việc viết “nhật ký” nghe thì có vẻ “đồ cổ”, không phù hợp với phần đông các bạn trẻ ngày nay, nhưng thật ra không phải thế. Việc viết có khá nhiều lợi ích và bằng chứng là có khá nhiều ứng dụng viết dành cho Gen Z ra đời với mục đích tối ưu hóa học tập, công việc và cuộc sống hàng ngày của các bạn.