Thay đổi sẽ không đến nếu chúng ta cứ mãi chờ đợi một người nào đó

HHT - Thay đổi sẽ không đến nếu chúng ta cứ mãi chờ đợi một người nào đó, hoặc một thời điểm nào đó. Bản thân chúng ta là điều đáng trông đợi nhất. Chúng ta chính là người sẽ thay đổi những gì chúng ta theo đuổi.

Anh Sky ơi,

Nhà anh có to không ạ? Tình hình là nhà của em bé tí, nhà có bốn người đi ra đi vào toàn đụng vào nhau. Sắp tới anh Hai em lấy vợ, có thêm chị dâu vào nữa thì càng chật chội hơn. Mẹ đang bắt em phải cho bớt quần áo để dọn tủ. Huhu, em buồn lắm, vì quần áo này là bao nhiêu công sức chọn lựa và để dành tiền của em. Em đang tìm cách ra ngoài sống cho rộng rãi, thoải mái thôi, ở trong cái nhà bé như lỗ mũi này em thấy thật là ức chế luôn đó anh!

Lostingstar...@

Chào em,

Gần đây anh có đọc một bài viết về cuộc sống của các cư dân phố cổ Hà Nội, không gian sống chật chội đến mức có nhà chỉ cần nằm xuống là không còn dư một khoảng trống nào, ăn uống tắm giặt đều trong một khoảng sân bé tí. Chắc là nhà em cũng bé chừng đó phải không?

Lúc anh đọc bài viết, thấy ở nhà như thế thì đúng là “địa ngục” thật. Nhưng rồi mọi thứ đổi màu hẳn khi một cô bé cư dân phố cổ nói với anh rằng: “Chật nhưng mà vui anh ạ!”. Cô bé làm anh nhớ lại ngôi nhà của mình với bố mẹ ngày nào, cũng bé tí thôi, hai anh em ở trên gác xép và gần như “chết chìm” trong đống truyện tranh mà anh luôn “cố sống cố chết” bảo vệ đến cùng, bất chấp mọi lời than phiền của mẹ. Nhà chật nhưng quả thật rất vui, vì mọi thành viên trong nhà lúc nào cũng rất gần gũi nhau, tối nằm hai anh em không bao giờ ngủ sớm mà toàn bàn thêm về mấy cái game mới, rồi cá nhau xem con dế hay tắc kè đang kêu ngoài đường kia. Trong khi bạn của anh, vì nhà to quá nên anh em mỗi người một phòng, cứ về là đóng cửa im ỉm.

Thay đổi sẽ không đến nếu chúng ta cứ mãi chờ đợi một người nào đó ảnh 1 Thay đổi sẽ không đến nếu chúng ta cứ mãi chờ đợi một người nào đó

Nói như vậy có phải là anh đang khuyên em “đầu hàng số phận”? Không phải đâu nhé, nhưng chúng ta hãy thử tìm cách lách sang một cách nhìn khác, thay vì trốn chạy khỏi cái nhà ốc tiêu này xem! Chuyện là ở Singapore, một quốc gia bé tí nhưng người dân thì lại quá giàu, tất cả họ đều rất muốn mua xe hơi để đi cho tiện lợi, thay vì cứ phải chờ tàu điện ngầm. Nhưng nếu quá nhiều xe hơi chạy, đường xá Singapore sẽ nhanh chóng bị kẹt cứng, chật chội và ô nhiễm, vậy thì phải làm sao? Câu trả lời là, thay vì tìm cách mở rộng đường để cho xe chạy thoải mái hơn, chính phủ Singapore đã quyết định sẽ đánh thuế xe hơi nếu chạy vào thành phố vào giờ cao điểm, gọi là “phí tắc nghẽn”. Haiz, đã tốn thời gian khi bị kẹt xe, nay còn phải tốn thêm tiền thuế nữa, trong khi tàu thì cứ chạy bon bon thế kia, thế là người Singapore đã quyết định “trọng dụng” tàu điện ngầm trở lại.

Thay đổi sẽ không đến nếu chúng ta cứ mãi chờ đợi một người nào đó ảnh 2 Tàu điện ngầm vẫn là giải pháp tối ưu nhất trong giao thông.

Thay vì trông chờ vào những giải pháp đến từ bên ngoài, người ta hoàn toàn có thể bắt đầu từ chính con người đó em. Ví dụ, trước khi trông chờ vào một ngôi nhà to hơn, đẹp hơn ở thì tương lai, em nghĩ sao nếu mình thay đổi cho bản thân trước. Đây sẽ là dịp để em nhấn F5 cho tủ quần áo của mình (dù sao thì quần áo cũng rất nhanh qua mùa, cần chọn lọc lại cho phù hợp hơn) và em sẽ có thêm một người chị - một người bạn mới.

Change will not come if we wait for some other person, or if we wait for some other time. We are the ones we've been waiting for. We are the change that we seek”. (Thay đổi sẽ không đến nếu chúng ta cứ mãi chờ đợi một người nào đó, hoặc một thời điểm nào đó. Bản thân chúng ta là điều đáng trông đợi nhất. Chúng ta chính là người sẽ thay đổi những gì chúng ta theo đuổi). Với câu nói trứ danh này, Barack Obama đã tạo ra bước ngoặt lịch sử là trở thành tổng thống da màu đầu tiên của Mỹ. Anh mong rằng những thay đổi tự thân từ chính em cũng sẽ tạo ra bước ngoặt to lớn trong căn nhà nhỏ của mình nhé!

Theo Ảnh mang tính minh họa
MỚI - NÓNG

Có thể bạn quan tâm

Chỉ cần em luôn chọn sống mỗi ngày với một trái tim và cái đầu đủ “hiểu chuyện”

Chỉ cần em luôn chọn sống mỗi ngày với một trái tim và cái đầu đủ “hiểu chuyện”

HHT - Cứ đến mùa thi, trên các trang báo lại xuất hiện những tin tức về trường hợp nữ sinh A tự vẫn, nam sinh B bỏ nhà đi… bởi áp lực từ những kì sát hạch gắt gao và kì vọng lớn lao của gia đình. Giữa muôn vàn những ngã rẽ và đích đến, em cần tỉnh táo chọn cho mình một lối đi!
Đừng ngại bước ra khỏi vùng an toàn, vì thực sự chẳng có "vùng đất" nào an toàn mãi mãi

Đừng ngại bước ra khỏi vùng an toàn, vì thực sự chẳng có "vùng đất" nào an toàn mãi mãi

HHT - Sự ổn định luôn khiến em cảm thấy an tâm, nhưng đến thời điểm cần thay đổi, em cũng cần có những sự chuyển mình phù hợp. Bởi vì sự an toàn thực sự chỉ tới từ bên trong em: Năng lực chuyên môn, sự linh hoạt, sự vững chãi về mặt tâm lý, khả năng đối mặt với biến cố bất ngờ...
Chỉ cần ở đúng "vùng đất" của mình, bất kì loài hoa nào cũng trở nên rạng rỡ

Chỉ cần ở đúng "vùng đất" của mình, bất kì loài hoa nào cũng trở nên rạng rỡ

HHT - Em có thể chưa hài lòng vì vẻ ngoài của mình, cảm thấy tự ti vì bản thân không có khả năng gì thực sự đặc biệt, nhưng đừng vì điều đó mà chán ghét bản thân. Cơ thể ai cũng có khiếm khuyết, còn khả năng thực sự thì chẳng phải ai cũng cần thời gian để tìm hiểu và trui rèn hay sao?