Chuyện tình tan vỡ, ai là nạn nhân, ai uổng phí thanh xuân?

HHT - Thiếu không khí và ánh nắng, tình yêu sẽ ngột ngạt, thiếu sức sống và lụi tàn dần mà chẳng cần đến "trà xanh". Người thứ ba ấy đôi khi chỉ như một giọt nước tràn ly. Bởi trước khi "trà xanh" xuất hiện, chuyện tình cảm của em đã xuất hiện rất nhiều vết rạn, tới mức chỉ cần một cái búng tay thật nhẹ là mọi thứ sẽ vỡ tan tành.

 Em tiếc nuối cho thanh xuân của mình. Thế còn thanh xuân của người ấy?

Chúng ta ai mà chẳng có thanh xuân. Thanh xuân đã dành trọn vẹn cho nhau, đã từng hạnh phúc, đã từng tốt đẹp, cứ trân trọng và ghi nhận, đừng phủ nhận hay tiếc nuối. Công bằng với thanh xuân của chính mình, em sẽ hiểu và trân trọng thanh xuân của người ấy. Chẳng phải người ta cũng dành cả thanh xuân của mình để ở bên cạnh em hay sao?

Chuyện tình tan vỡ, ai là nạn nhân, ai uổng phí thanh xuân? ảnh 1 Tình yêu đến từ hai phía kia mà, có phải tình đơn phương đâu em?

Lúc đau đớn nhất, em thường nghĩ mình đã chịu nhiều oan ức, thiệt thòi. Bình tĩnh nhớ lại quãng đường mà cả hai đã trải qua cùng nhau: Có vui có buồn; có hiểu lầm, xa cách và cũng có thấu hiểu; có nước mắt và có cả nụ cười… em sẽ thấy nếu hạnh phúc thì cùng hạnh phúc, nếu tổn thương thì cùng tổn thương, và nếu mất mát thì cũng cùng mất mát.

Tình yêu đến từ hai phía kia mà, đâu phải tình đơn phương em nhỉ?

Không có ai luôn đúng, vì thế cũng chẳng có ai luôn sai

Làm gì có “một nửa hoàn hảo” hay “mảnh ghép còn thiếu”? Đó chỉ là những lời thoại trong phim ảnh và “văn” trong truyện ngôn tình. Em và người ấy là hai cá thể riêng biệt với cá tính hoàn toàn khác biệt. Có một vài hoặc rất nhiều điểm tương đồng đi chăng nữa, thì cả hai cũng phải tự “gọt đẽo” bản thân để có thể vui vẻ chấp nhận và “chung sống” hòa thuận với điểm khác biệt của nửa kia.

Chuyện tình tan vỡ, ai là nạn nhân, ai uổng phí thanh xuân? ảnh 2 Trong tình yêu, không có ai luôn đúng, cũng chẳng có ai luôn sai.

Tình yêu không phải là một bài Văn để ta có thể bắt lỗi chính tả, cũng không phải một bộ phim để ta săm soi nhặt “sạn”. Tình yêu là cảm xúc. Mà có phải thứ cảm xúc nào ta cũng có thể rạch ròi cắt nghĩa được đâu em. Nó như nắng, có khi dịu nhẹ, có khi bỏng rát cháy da. Nó như mưa, có khi lây rây chỉ đủ ướt vai em, nhưng cũng có khi lại ầm ào như một cơn lũ quét.

Trong tình yêu, không có ai luôn đúng, cũng chẳng có ai luôn sai. Sau cùng, chỉ là cả hai đã không còn cảm thấy yên ổn khi ở bên cạnh nhau nữa.

Gặp đúng người, đúng thời điểm, con tim vẫn phải đưa ra lựa chọn cuối cùng

Dù người ấy biết rằng điều đó sẽ làm tổn thương tất cả.

Đừng tìm mọi cách để nắm giữ một ai đó, bởi nó cũng giống như việc em đang cố gắng để nắm thật chặt cát trong tay, đuổi bắt ánh sáng và nhốt một cơn gió trong căn phòng tối. Cũng chẳng có “công thức” hoàn hảo nào để em giữ chặt cuộc đời của một chàng trai, để anh ấy mãi mãi là của em, luôn đi bên cạnh em và không dành tình cảm cho bất kì ai khác.

Chuyện tình tan vỡ, ai là nạn nhân, ai uổng phí thanh xuân? ảnh 3 Em có dám chắc sau cuộc tình tan vỡ này, chỉ có mình em đau?

Em không thể bắt một cái cây lớn theo ý mình, chiếc lá phải xanh đúng tone xanh mà em yêu thích. Sự can thiệp cố chấp ấy, đến một lúc nào đó, sẽ chỉ khiến em thêm đau. Hãy bình tâm buông tay, để điều gì từng đến một cách tốt đẹp có thể ra đi nhẹ nhàng. Khi em đủ thương mình, em sẽ không ép trái tim mình lên tiếng kết tội người ấy. Em có dám chắc sau cuộc tình tan vỡ này, chỉ có mình em đau?

MỚI - NÓNG

Có thể bạn quan tâm

Hãy cứ chạy theo giấc mơ của mình, bởi vì giấc mơ chẳng bao giờ khiến em cô độc

Hãy cứ chạy theo giấc mơ của mình, bởi vì giấc mơ chẳng bao giờ khiến em cô độc

HHT - Sự cô độc cũng giống như mùa Đông. Phải có một mùa lạnh lẽo trong năm để lá cây rụng hết, nhường lại mọi tinh túy và nhựa sống cho chồi non nảy mầm khi Xuân tới. Mùa Đông chính là cơ hội để sự sống mới được bắt đầu. Và sự cô độc cũng có ý nghĩa riêng của nó, nếu em đủ ưu tú để nhận ra.
Một người đã cũ, một chuyện đã cũ, một vết thương đã cũ, hãy cứ để nó qua đi!

Một người đã cũ, một chuyện đã cũ, một vết thương đã cũ, hãy cứ để nó qua đi!

HHT - Cũng giống như vết thương sâu trên cơ thể mỗi khi "trở trời" lại lên cơn đau nhức, vết thương lòng cũng vậy thôi. Nhưng khi thời gian qua đi, người cũ không thể gặp lại và nếu có gặp lại thì chắc gì họ đã nhớ đến chuyện xưa, em sẽ thấy mình nên buông bỏ từng chút một: Một vài kỉ niệm đã cũ, một vài vết thương đã liền sẹo, và một người đã đi rất xa.
Thế giới ngoài kia sẽ thật mênh mông nếu em không nỗ lực trở thành điểm tựa của chính mình

Thế giới ngoài kia sẽ thật mênh mông nếu em không nỗ lực trở thành điểm tựa của chính mình

HHT - Em đã bao giờ hoang mang đi tìm cho mình một bờ vai, một “người thầy”, một “điểm tựa”? Em hi vọng, em nỗ lực kiếm tìm, và rồi em lại thất vọng? Em quên mất rằng chúng ta có thể hoàn toàn sống yên ổn trong thế giới riêng của mình, và bờ vai vững chãi nhất em có thể tựa đầu vào mãi mãi chỉ có thể là bờ vai của chính mình mà thôi.
Những phát kiến vĩ đại đều bắt nguồn từ giây phút ta nghĩ khác đi cách nhân loại vận hành

Những phát kiến vĩ đại đều bắt nguồn từ giây phút ta nghĩ khác đi cách nhân loại vận hành

HHT - Năm 1968, tại tiểu bang Neveda (Mỹ), cô bé Edith 3 tuổi chỉ vào chữ “O”, đọc to rõ khiến người mẹ ngạc nhiên, tức giận và đòi nhà trường bồi thường tổn hại tinh thần 1000 USD (khoảng 23 triệu đồng) vì đã dạy kiến thức cho con gái bà quá sớm. Bởi khi chưa biết chữ “O”, con gái bà có thể nói “O” là Mặt Trời, là quả táo, là quả trứng gà…