<div>H&atilde;y lu&ocirc;n nhớ rằng "Ở đ&acirc;u c&oacute; Hy vọng, ở đ&oacute; c&oacute; Niềm tin"</div>

<div>H&atilde;y lu&ocirc;n nhớ rằng "Ở đ&acirc;u c&oacute; Hy vọng, ở đ&oacute; c&oacute; Niềm tin"</div>
HHT - Bộ phim "Hope" (Hy vọng) bắt đầu với một bi kịch mà không ai muốn trải qua, nhưng kết thúc bằng một tia sáng lấp lánh cuối đường hầm, với mong ước mỗi người trong chúng ta sẽ đủ mạnh mẽ để vượt qua nỗi sợ hãi.

Ngày So Won chào đời, chắc hẳn bố mẹ em đã gửi gắm rất nhiều mong ước, nên đã chọn cái tên theo tiếng Hàn nghĩa là "Hy vọng". So Won là một cô bé 8 tuổi lanh lợi, đáng yêu, thương bố mẹ vô cùng. Ước mơ của So Won đơn giản chỉ là được bố buộc tóc trước khi đi học, được mẹ ôm vào lòng đầy dịu dàng. Nhưng bố So Won - một công nhân tối ngày vất vả trong nhà xưởng, đến khi về nhà đã quá mệt mỏi và chỉ muốn ngủ cho lại sức, nên chưa bao giờ cầm đến cái lược để chải tóc cho con. Mẹ cô bé thì luôn cảm thấy ức chế khi không có người chồng thành đạt như nhiều phụ nữ khác, nên luôn trút những cơn bực bội lên đầu cô con gái nhỏ. Chưa kể người mẹ còn đang mang thai, nhưng bà chưa biết thông báo tin này với chồng con lúc nào...

<div>H&atilde;y lu&ocirc;n nhớ rằng "Ở đ&acirc;u c&oacute; Hy vọng, ở đ&oacute; c&oacute; Niềm tin"</div> ảnh 1

Buổi sáng hôm ấy, So Won rời nhà với mái tóc được buộc đơn giản, do bố của em quá mệt để có thể tết cho con kiểu đầu cầu kỳ. Trời mưa nặng hạt, So Won quyết định đi vào một ngõ tắt để đến trường nhanh hơn. Và cơn ác mộng đã xảy ra, khi em bị một gã đàn ông kéo vào một nhà kho cũ kỹ, bẩn thỉu.

Nhận được tin báo của cảnh sát, cha mẹ So Won như chết đứng. Nhất là với người cha quanh năm vất vả mưu sinh. Có nỗi đau nào lớn hơn khi con gái sợ hãi đến mức không cho mình lại gần? Có điều gì dằn vặt hơn khi người cha buộc phải đứng giữa hai lựa chọn: Nếu muốn đưa thủ phạm ra tòa án, thì So Won phải xuất hiện với tư cách nhân chứng, sẽ phải nghe các điều tra viên hỏi đi hỏi lại về thảm kịch hôm ấy, nghĩa là nỗi đau sẽ không bao giờ có thể liền sẹo, cơn ác mộng sẽ cứ quẩn quanh mãi bám chặt lấy cô bé. Còn nếu không bao giờ nhắc đến chuyện đó trước mặt So Won, nghĩa là thủ phạm sẽ vẫn nhởn nhơ ngoài kia, và sẽ còn biết bao em nhỏ khác có thể bị những kẻ đốn mạt như hắn làm hại. Mẹ So Won thì vừa lo chăm sóc con gái nằm viện không biết khi nào mới bình phục, vừa lo lắng cho cái thai trong bụng đang lớn dần từng ngày.

<div>H&atilde;y lu&ocirc;n nhớ rằng "Ở đ&acirc;u c&oacute; Hy vọng, ở đ&oacute; c&oacute; Niềm tin"</div> ảnh 2

Kèm theo đó là vô số nỗi day dứt của những bậc làm cha làm mẹ. Giá như người bố dành ra 5 phút để tết cho con gái kiểu tóc mà em thích. Giá như mẹ bớt đi những cơn bực bội, để nói với con những lời dịu dàng, để quan tâm đến em nhiều hơn. Rất nhiều điều tiếc nuối đã được nói ra... Và may mắn làm sao, sau rất nhiều nỗ lực của mọi người thì "Hy vọng" đã dần tìm lại được niềm vui, đã dần chấp nhận những chuyện đã xảy ra với mình, đã nguôi dần nỗi ám ảnh. Ánh nắng đã bắt đầu trở lại với ngôi nhà bé nhỏ ấy...

<div>H&atilde;y lu&ocirc;n nhớ rằng "Ở đ&acirc;u c&oacute; Hy vọng, ở đ&oacute; c&oacute; Niềm tin"</div> ảnh 3

Ai cũng biết kịch bản của Hope được dựa trên một câu chuyện có thật. Nhưng thảm kịch không phải là điểm nhấn trọng tâm mà phim hướng đến. Chuyện của So Won chính là một lời nhắn nhủ tới người lớn: Rằng những đứa trẻ đáng yêu chẳng đòi hỏi gì cao siêu, chẳng mơ mộng gì nhà cao cửa đẹp, những món quà đắt tiền, những bữa ăn sang trọng. Cái mà chúng cần, chỉ là tình yêu và chăm sóc của bố mẹ mà thôi! Và cách đơn giản nhất để trẻ con cảm nhận được tình yêu ấy, là lời nói dịu dàng và những cái ôm.

T.N

MỚI - NÓNG
Bác nông dân Ấn Độ được chuyển nhầm 160 tỷ vào tài khoản, đưa ra yêu cầu trước khi trả lại
Bác nông dân Ấn Độ được chuyển nhầm 160 tỷ vào tài khoản, đưa ra yêu cầu trước khi trả lại
HHT - Một bác nông dân ở Ấn Độ đã rất sốc khi tài khoản lương hưu của mình bỗng nhiên xuất hiện một số tiền khổng lồ mà rõ ràng là có nằm mơ bác cũng không nghĩ ra: Hơn 520.000.000 rupee, tức là hơn 160 tỷ đồng. Hiện bác ấy đưa ra một đề nghị trước khi trả lại số tiền này.

Có thể bạn quan tâm

Thế gian tươi đẹp hơn nhờ những người dám sống một đời giàu trải nghiệm như “Dì Rumphius”

Thế gian tươi đẹp hơn nhờ những người dám sống một đời giàu trải nghiệm như “Dì Rumphius”

HHT - Barbara Cooney sáng tác "Dì Rumphius" cách đây 40 năm nhưng câu chuyện bà viết ra dường như lại chính là bức tranh cuộc đời mà nhiều người trẻ thời nay khao khát được chạm tới. Cuốn sách đậm chất phiêu du thơ mộng này sẽ là cú hích tinh thần đầy cảm hứng trong những ngày ngồi yên ở nhà của các độc giả.
"Nhà còn đúng 2 quả bí đỏ, hay sớm mai mẹ ra đầu hẻm mua chút đồ ăn thật nhanh rồi về..."

"Nhà còn đúng 2 quả bí đỏ, hay sớm mai mẹ ra đầu hẻm mua chút đồ ăn thật nhanh rồi về..."

HHT - Tôi vẫn hay nói với mẹ, mùa này nhà có gì ăn nấy: Có mì ăn mì, có rau ăn rau. Nhưng nhìn hai quả bí đỏ nằm lăn lóc trong bếp, đã hơn hai tuần chẳng dám đi ra ngoài mua thứ gì, mẹ lại thao thức cả đêm: "Hay là, hay sáng sớm mẹ chạy ù ra đầu hẻm mua chút đồ ăn thật nhanh rồi về..."
Mùa Vu Lan: Mẹ luôn yêu tôi suốt cả cuộc đời bằng những cách kỳ lạ của riêng bà

Mùa Vu Lan: Mẹ luôn yêu tôi suốt cả cuộc đời bằng những cách kỳ lạ của riêng bà

HHT - Cả một đời, có lẽ mẹ là người duy nhất luôn sẵn sàng chờ đợi tôi. Mẹ chờ tôi xuất hiện trong bụng mẹ, chờ chín tháng mười ngày đến lúc tôi sinh ra. Mẹ chờ đến lúc tôi biết bò, biết ngồi để mẹ tranh thủ làm việc nhà sớm hơn một chút. Mẹ chờ tôi biết nói để gọi một tiếng “Mẹ”.