“Những mốc thời gian hạnh phúc”: Nửa cuối thanh xuân hãy luôn ở đó nhé

“Những mốc thời gian hạnh phúc”: Nửa cuối thanh xuân hãy luôn ở đó nhé
HHT - Nhiều người bảo đừng chạy theo thời gian, vì mãi mãi chúng ta sẽ bị bỏ lại. Sống chậm lại, chúng ta vẫn luôn có những người bạn ở bên.

Tôi chọn đến với Học viện Báo chí và Tuyên truyền là điểm đỗ của nửa cuối thanh xuân của mình…

Người ta nói khoảng thời gian cấp ba có lẽ là tươi đẹp nhất, ở đó có những người mình thân quen, có những câu chuyện từ tận sâu trong chúng ta, sẵn sàng chia sẻ cho nhau, sẵn sàng cho nhau cái cảm giác yên bình nhất. Thanh xuân của mỗi người cũng bắt đầu từ đó. Khoảng thời gian ấy, tưởng chừng như chúng tôi không thể chia xa được nhưng vẫn phải chia xa. Bây giờ đây, mỗi người giữ trong mình những kỷ niệm về nhau, cho nhau,…

Tôi nghĩ những mối quan hệ nào cũng có sự thay đổi, chỉ là những lúc nào chúng ta sẵn sàng gọi nhau bằng cái tên từng gọi, gợi lại những câu chuyện từng xảy ra, một chuyến trở về thanh xuân qua lời kể của nhau lại trở nên thú vị. Nhưng mà, lúc ấy là bao giờ? Giờ khắc này, tôi chỉ muốn giữ những mối quan hệ ấy mãi bên mình, trân trọng và nâng niu nó. Biết đâu ngày mai thôi, chúng tôi không còn có nhau…

Trong một lớp đại học, tìm được một người hiểu nhau đã khó, tìm được những người hiểu nhau lại càng khó hơn

Đại học là chọn lựa những mối quan hệ không tên, nhưng tôi xin gọi nó đúng nghĩa là bạn thân, hội bạn thân. Bởi vì chúng tôi hiểu nhau, từ những con người khác nhau về quê quán, phong tục, nhưng cùng chung mục đích và lý tưởng. Đặc biệt hơn đến với Học viện Báo chí và Tuyên truyền, nó lại là một mối quan hệ siêu dễ thương, siêu ấn tượng, lạ và độc đáo.

Tuổi trẻ của chúng ta song song nhau, đích đến là vô cùng, nhưng vẫn nhìn thấy nhau

Mỗi người một vẻ, chúng ta đâu ai giống ai, chỉ cần vì nhau, hiểu nhau là gắn bó được rồi

Sẽ có một ngày nào đó chúng ta ngồi lại với nhau, cùng nhau uống một vài tách trà, kể lại những câu chuyện cũ. Lúc đó mỗi đứa đều lớn cả rồi, nhưng cái kéo chúng ta lại có lẽ lại là những tiếng cười, mà ngày xưa chúng ta cũng từng có. Bạn đại học cũng giống như bạn cấp ba, và những người bạn khác. Họ cũng đến rồi đi, cũng để lại cho chúng ta những hồi ức tươi đẹp. Có lẽ thế, chúng tôi chẳng muốn mất đi nhau những ngày còn lại trước khi chia lớp này.

Cứ hòa nhịp khi chúng ta cùng nhau

Có nhiểu thứ chia cắt tình bạn đẹp, nhưng ở ngôi trường này, chúng ta vẫn còn có nhau

Đứa con trai, được chia sẻ nhiều nhất từ những bạn gái ấy

Tôi là một đứa con trai nhiều tình cảm, những thứ tôi viết ra cũng chỉ thỏa những nỗi lòng của mình cho năm tháng tuổi trẻ. Nhiều người bảo đừng chạy theo thời gian, vì mãi mãi chúng ta sẽ bị bỏ lại. Sống chậm lại, chúng ta vẫn luôn có những người bạn ở bên…

Tình cảm của chúng mình, dù có chia lớp, phân chuyên ngành, mỗi đứa một nơi, nhưng còn nhớ nhau, hãy nhắn cho nhau một câu: “Mày ơi, trà đá đi!” là vui rồi.

(Chi tiết về cuộc thi viết “Những mốc thời gian hạnh phúc” có thể xem tại đây. Hoặc gửi bài viết về địa chỉ email cuocthiviet.h2t@gmail.com)

Theo Ảnh NVCC
MỚI - NÓNG

Có thể bạn quan tâm

Bài dự thi “Ký ức mùa Hè của tôi”: Lời tỏ tình đóng băng giữa mùa mưa năm ấy

Bài dự thi “Ký ức mùa Hè của tôi”: Lời tỏ tình đóng băng giữa mùa mưa năm ấy

HHT - Thứ cậu trao không phải chiếc ô, mà là mảnh đất hi vọng nơi tôi bồi dưỡng thứ tình cảm đơn phương đầu đời chưa bao giờ dám nói. Cơn mưa mùa Hạ năm ấy, không khiến tôi bị cảm lạnh nhưng lại khiến tôi phải lòng cậu thiếu niên luôn tỏa ra niên quang rực rỡ ngay cả trong cơn mưa.
Bài dự thi “Ký ức mùa Hè của tôi”: Mùa Hè năm ấy đã mang thời học sinh của tôi đi rồi

Bài dự thi “Ký ức mùa Hè của tôi”: Mùa Hè năm ấy đã mang thời học sinh của tôi đi rồi

HHT - Tôi đã từng rất muốn nhanh kết thúc lớp 12 để rời xa ngôi trường này, rời xa vòng tay của ba mẹ. Để được tự do, để được vẫy vùng trong những khoảng trời rộng lớn hơn. Thế nhưng, khi giờ đây thật sự phải rời xa ngôi trường này, chia tay thầy cô và các bạn, trong lòng không hề thoải mái như tôi tưởng.