Thời điểm duy nhất mà chúng ta chắc chắn có!

Thời điểm duy nhất mà chúng ta chắc chắn có!
HHT - Ngày hôm nay là khoảng thời gian tốt nhất mà chúng ta có được.

Bạn có tin được không - bài thơ dưới đây thực ra được in trên tờ Bưu điện Tối Chủ Nhật vào năm 1949, với tiêu đề là “Thời đại của Nguyên tử Điên rồ”. Bạn hãy đọc thử xem nghe nó có quen quen không nhé!

Đây chính là thời đại

Của trang sách chỉ đọc được một nửa.

Và của những món ăn nhanh.

Và lúc nào cũng chạy như điên.

Thời đại của buổi đêm trắng

Với những dây thần kinh căng thẳng.

Vội vã nhảy lên máy bay

Với những chặng dừng chân ngắn ngủi.

Phơi nắng cũng bằng đèn chiếu

Làm sao cho thật nhanh.

Người quan trọng

Được ngồi chỗ tốt.

Đầu óc căng như dây đàn

Trái tim thì đau.

Và những giấc ngủ lơ mơ, vội vàng

Bật đánh tách một cái là hết -

Và thế là xong!

Dường như từ thời đó, con người đã sống nhanh, sống vội, sống mệt mỏi, y như… bây giờ.

Ngày hôm nay là rất quan trọng, đến mức chúng ta nhất định phải sống thật trọn vẹn.

Nhiều năm trước, James Lachard (bút danh của John James Brown) đã viết một bài có tên là “Cuộc phỏng vấn với Thượng Đế”. Trong đó, người dẫn chuyện hỏi Thượng Đế: “Điều gì ở nhân loại khiến Ngài ngạc nhiên nhất?”.

Và câu trả lời của Thượng Đế đã giúp chúng ta nhìn ra nhiều điều: “Chính là con người thôi. Bởi vì con người hy sinh sức khỏe của mình để cố kiếm tiền. Rồi họ lại hy sinh tiền bạc để phục hồi sức khỏe. Và rồi họ quá lo lắng về tương lai đến mức họ không hề tận hưởng được hiện tại; kết quả là họ chẳng sống trong hiện tại hay tương lai; họ sống như thể họ sẽ không bao giờ chết, và rồi họ chết đi mà chưa bao giờ thực sự sống”.

Liệu có phải chúng ta đang sống quá vội vã đến mức chúng ta không thể tạo nên một cuộc sống đúng nghĩa? Liệu có phải chúng ta quá lo lắng về những gì có thể xảy ra vào ngày mai, đến mức chúng ta bỏ lỡ những điều đẹp đẽ đang diễn ra ngay hôm nay? Sẽ thế nào nếu chúng ta quyết định rằng ngày hôm nay là rất quan trọng - thậm chí là quá quan trọng, đến mức không thể không yêu mến, tận hưởng?

Tôi nghĩ rằng nếu có thời gian suy nghĩ thật kỹ, thì rất nhiều người trong chúng ta không thích trở nên “nghiện” cảm giác bận rộn. Và không ai muốn chết đi còn trước khi mình được thực sự sống. Vậy nên, cho dù hôm nay là ngày tệ nhất hay ngày tuyệt vời nhất (không ai biết được!), thì bạn hãy nhớ rằng hiện tại là thời gian duy nhất mà chúng ta có, và chúng ta nên sống có mục đích, sống thật trọn vẹn.

Bạn có thể bắt đầu ngay hôm nay được chứ?

Theo INTERNET
MỚI - NÓNG

Có thể bạn quan tâm

Bài dự thi “Ký ức mùa Hè của tôi”: Lời tỏ tình đóng băng giữa mùa mưa năm ấy

Bài dự thi “Ký ức mùa Hè của tôi”: Lời tỏ tình đóng băng giữa mùa mưa năm ấy

HHT - Thứ cậu trao không phải chiếc ô, mà là mảnh đất hi vọng nơi tôi bồi dưỡng thứ tình cảm đơn phương đầu đời chưa bao giờ dám nói. Cơn mưa mùa Hạ năm ấy, không khiến tôi bị cảm lạnh nhưng lại khiến tôi phải lòng cậu thiếu niên luôn tỏa ra niên quang rực rỡ ngay cả trong cơn mưa.
Bài dự thi “Ký ức mùa Hè của tôi”: Mùa Hè năm ấy đã mang thời học sinh của tôi đi rồi

Bài dự thi “Ký ức mùa Hè của tôi”: Mùa Hè năm ấy đã mang thời học sinh của tôi đi rồi

HHT - Tôi đã từng rất muốn nhanh kết thúc lớp 12 để rời xa ngôi trường này, rời xa vòng tay của ba mẹ. Để được tự do, để được vẫy vùng trong những khoảng trời rộng lớn hơn. Thế nhưng, khi giờ đây thật sự phải rời xa ngôi trường này, chia tay thầy cô và các bạn, trong lòng không hề thoải mái như tôi tưởng.