Bạn đọc sáng tác: Giữa mùa Hạ kỳ lạ này, tôi đã bước đến gần hơn thế giới riêng của mẹ

0:00 / 0:00
0:00
HHT - Ánh nắng chói chang mùa Hạ cùng với dịch bệnh đang lây lan ngoài kia như tạo thành những song sắt vô hình giam cầm tôi trong chính căn nhà của mình. Nhưng mùa Hạ kỳ lạ này cũng đẩy tôi gần mẹ hơn.

Mùa Hè vẫn luôn nhàm chán đến vậy sao? Tôi tự hỏi. Ánh nắng chói chang mùa Hạ cùng với dịch bệnh đang lây lan ngoài kia như tạo thành những song sắt giam cầm tôi trong chính căn nhà của mình. Năm học cũ còn chưa kịp kết thúc mà sao đã vội xa bạn bè, xa trường lớp để rồi gặp lại thầy cô qua những bài giảng trực tuyến khô khan? Nhưng có lẽ cũng bởi cái tẻ nhạt của mùa Hạ mà tâm trí tôi lúc từ lúc nào đã để ý tới cả mùa Hạ của mẹ.

Bạn đọc sáng tác: Giữa mùa Hạ kỳ lạ này, tôi đã bước đến gần hơn thế giới riêng của mẹ ảnh 1

Mùa Hè này có lẽ đã là một mùa Hè nhàm chán. (Ảnh minh họa: Instagram@jessiewsart)

Mẹ tôi là một nội trợ. Tôi vốn biết những công việc của người lớn luôn bận rộn theo cái cách mà tôi không tưởng tượng ra được. Tôi vốn biết mẹ tôi luôn tối ngày chăm lo cho ngôi nhà của chúng tôi từ việc quét dọn, giặt giũ tới nấu nướng từng bữa cơm. Trước đây, tôi luôn cho rằng làm người lớn thật tẻ nhạt mỗi khi nhìn bố mải miết gõ bàn phím máy tính còn mẹ loay hoay trong căn bếp mờ khói.

Nhưng tôi vốn chưa từng để tâm tới việc mẹ có thấy những công việc đó thật nhàm chán hay không? Hay khi lớn lên, chúng ta không còn thấy những công việc đó buồn tẻ nữa? Khi trưởng thành có lẽ tôi cũng làm những công việc tẻ nhạt đó chăng?

Bạn đọc sáng tác: Giữa mùa Hạ kỳ lạ này, tôi đã bước đến gần hơn thế giới riêng của mẹ ảnh 2

Ở nhà với mẹ đã giúp tôi nhận ra nhiều thứ. (Ảnh minh họa: Instagram@jessiewsart)

Mùa Hạ này dường như đã trả lời tôi câu hỏi đó: Thì ra mẹ cũng thấy những công việc đó vô cùng nhàm chán. Mẹ chán việc phải lau dọn những lớp bụi vài ngày lại phủ trắng lên giá sách. Mẹ chán cả những chậu quần áo cứ chất lên như núi phải giặt rồi lại phơi. Mẹ chán cả việc mỗi ngày đều phải nghĩ xem nên mua món gì để nấu bữa tối nay. Mẹ chán cả những lúc lẻ loi ở trong căn nhà một mình khi bố tôi đi làm, tôi ở trường chỉ để lại mẹ với công việc vô danh. Thế nhưng mẹ vẫn chấp nhận ôm vào lòng không một lời than van trách cứ bởi mẹ yêu gia đình tôi.

Mùa Hạ kỳ lạ này đẩy tôi gần mẹ hơn. Trước đây tôi vẫn luôn vội vã với các lớp học thêm, lúc về chỉ ăn nhanh bữa cơm rồi lại vùi đầu vào sách vở. Đôi lúc có thời gian rảnh, tôi lại muốn đi đâu đó cho khuây khoả với đám bạn. Mà tôi không hề biết mẹ cũng cần một người bạn để khuây khoả hơn. Phần lớn thời gian mẹ đều dành cho gia đình tôi, luôn đặt gia đình lên vị trí ưu tiên đầu tiên nên mẹ nào còn thời gian cho chính mình cùng bạn bè.

Bạn đọc sáng tác: Giữa mùa Hạ kỳ lạ này, tôi đã bước đến gần hơn thế giới riêng của mẹ ảnh 3

Tôi sẻ chia với mẹ nhiều hơn. (Ảnh minh họa: Instagram@jessiewsart)

Tôi dần nói chuyện với mẹ mỗi ngày nhiều hơn, mùa Hạ này làm tôi nhớ đến cả những tháng ngày tôi còn là một đứa bé đi đâu cũng bám lấy mẹ. Từ bao giờ tôi đã quên đi mình đã từng thân thiết với mẹ đến thế? Thì ra cũng có những lúc mẹ tôi tự suy nghĩ lung tung rồi buồn giống tôi. Mẹ tôi từng thấy những cô gái diện váy công sở đi làm mà lòng buồn man mác khi bản thân chỉ có thể làm những công việc nhà vô danh chăm lo gia đình. Thì ra mẹ tôi cũng thấu hiểu cả những áp lực học hành của tôi nhưng mẹ nghiêm khắc vì không muốn tôi bỏ cuộc. Thì ra mùa Hạ này của mẹ vì luôn có tôi ở nhà nên mẹ thấy trong lòng vơi đi nỗi bơ vơ, buồn chán.

Đôi khi chúng ta cứ luôn loay hoay với những bận rộn trong cuộc sống mà quên đi những điều quý giá ngay bên cạnh mình. Hiện tại chính là một món quà. Khoảng thời gian giãn cách xã hội không ai mong muốn này có lẽ là một cơ hội để mỗi chúng ta có thể sống chậm lại và gần gũi với gia đình mình hơn. Và tôi biết ngay cả khi quãng thời gian khó khăn này đã qua đi, nhịp sống trở lại bình thường, tôi vẫn sẽ sẻ chia những ngày mùa Hạ của mình bên cạnh mẹ.

Bạn đọc sáng tác: Giữa mùa Hạ kỳ lạ này, tôi đã bước đến gần hơn thế giới riêng của mẹ ảnh 4

Đây là một mùa Hè không mong muốn, nhưng cũng là một dịp để khiến nó có ý nghĩa.
(Ảnh minh họa: Instagram@jessiewsart)

Mời bạn đọc gửi các sáng tác truyện ngắn, truyện mini, tản văn của mình cộng tác với Hoa Học Trò qua email truyennganh2t@gmail.com.

Bạn đọc sáng tác: Giữa mùa Hạ kỳ lạ này, tôi đã bước đến gần hơn thế giới riêng của mẹ ảnh 8
MỚI - NÓNG
Ra mắt Ban Chấp hành Đoàn TNCS Hồ Chí Minh tỉnh Bình Định khóa XIV
Ra mắt Ban Chấp hành Đoàn TNCS Hồ Chí Minh tỉnh Bình Định khóa XIV
HHT - Chiều 26/9, tại Hội nghị Ban Chấp hành Đoàn TNCS Hồ Chí Minh tỉnh Bình Định lần thứ nhất, anh Hà Duy Trung tiếp tục được bầu giữ chức Bí thư Tỉnh Đoàn Bình Định khóa XIV, nhiệm kỳ 2022 – 2027. Hội nghị cũng bầu anh Nguyễn Thành Trung; anh Phạm Hồng Hiệp và chị Huỳnh Thị Thanh Nguyệt giữ chức Phó Bí thư Tỉnh Đoàn Bình Định.
Sau vân tay hay khuôn mặt, sắp tới bạn có thể mở khóa điện thoại bằng... hơi thở?
Sau vân tay hay khuôn mặt, sắp tới bạn có thể mở khóa điện thoại bằng... hơi thở?
HHT - Nhiều người nghĩ rằng nhận dạng khuôn mặt là phương pháp nhận dạng sinh trắc học an toàn nhất. Nhưng công nghệ này chưa hẳn là tốt nhất vì nếu người dùng đeo khẩu trang thì việc nhận dạng có thể bất tiện hoặc giảm tỷ lệ bảo mật. Mới đây, một nhà nghiên cứu đã tìm ra phương pháp bảo mật mới giúp mở khóa smartphone bằng hơi thở. Nghe có vẻ hơi "dị" phải không nào?

Có thể bạn quan tâm

Ứng dụng cho Gen Z mê viết lách: Năng động và tiện ích, không “đồ cổ” tí nào!

Ứng dụng cho Gen Z mê viết lách: Năng động và tiện ích, không “đồ cổ” tí nào!

HHT - Việc viết “nhật ký” nghe thì có vẻ “đồ cổ”, không phù hợp với phần đông các bạn trẻ ngày nay, nhưng thật ra không phải thế. Việc viết có khá nhiều lợi ích và bằng chứng là có khá nhiều ứng dụng viết dành cho Gen Z ra đời với mục đích tối ưu hóa học tập, công việc và cuộc sống hàng ngày của các bạn.
Mối Tình Đầu Năm Ấy: Chàng trai một mét bảy mươi lăm cao ráo khó ưa, tớ thích cậu!

Mối Tình Đầu Năm Ấy: Chàng trai một mét bảy mươi lăm cao ráo khó ưa, tớ thích cậu!

HHT - Có phải cậu cao như vậy là vì cậu chơi bóng rổ không? Tớ thắc mắc lắm. Và thế rồi cậu cười, một nụ cười sáng, sáng cả trái tim tớ. Cậu xoa đầu tớ và bảo: “Ừ. Cậu cũng phải siêng chơi thể thao lên. Sao mà lùn thế này?” Này, chàng trai cao ráo khó ưa, đừng nói thế chứ, tớ giận thật đấy.