Chẳng ai có thể chạy trốn nỗi sợ cả một đời, can đảm đối diện vì sẽ có cách, đừng lo!

0:00 / 0:00
0:00
HHT - Cho dù đó là nỗi sợ có thể gọi thành tên hay là nỗi sợ mơ hồ thì chúng ta vẫn có cách để vượt qua nhẹ nhàng mà chẳng cần phải lên tinh thần "chiến đấu đến cùng".

Chẳng ai có thể chạy trốn nỗi sợ cả đời

Khoảng thời gian này, khi phải ở mãi trong một không gian nhỏ hẹp, có khi nào em cảm thấy cuộc sống quá ngột ngạt, em gần như không kiểm soát được cảm xúc của bản thân, và có những đêm em trằn trọc tới mức mất ngủ...? Nếu câu trả lời là "có" thì rất có thể đó là giây phút em đang đối diện với nỗi sợ của chính mình.

Chẳng ai có thể chạy trốn nỗi sợ cả một đời, can đảm đối diện vì sẽ có cách, đừng lo! ảnh 1

Khi nỗi sợ đến, theo bản năng, chúng ta thường tìm cách trốn chạy.

Có những nỗi sợ hữu hình mà em có thể nhìn thấy, như sợ không gian hẹp, sợ thông tin tiêu cực trên mạng xã hội... Nhưng cũng có những nỗi sợ vô hình mà em chẳng thể gọi tên, chúng đủ mạnh để điều khiển cảm xúc của em, làm xáo trộn cuộc sống hiện tại của em dù chỉ trong vài ngày hay vài tuần ngắn ngủi.

Khi nỗi sợ đến, theo bản năng, chúng ta thường tìm cách trốn chạy hoặc phủ nhận sự tồn tại của chúng. Nhưng dù chúng ta có nỗ lực đến thế nào thì nỗi sợ vẫn hiện diện ở đó, thoắt ẩn thoắt hiện. Nếu không phải hôm nay thì rất có thể vào ngày mai, nỗi sợ lại ghé thăm mà chẳng hề báo trước. Và khi ấy, em sẽ làm gì?

Nỗi sợ sẽ chỉ như một vị khách quen nếu ta đón tiếp nó

Dù có cố gắng tìm trăm phương nghìn kế để chạy trốn hoặc phủ nhận nỗi sợ của chính mình thì rất có thể vào một ngày nào đó, em sẽ bị "nhốt lại" cùng với chúng. Khi ấy, em chỉ còn cách tự đối diện, tự tìm hiểu, tự làm quen rồi tự thích nghi.

Ban đầu, nỗi sợ như một con hổ, chỉ cần em sơ hở là con hổ ấy sẽ tìm cách nuốt chửng em. Theo thời gian, con hổ thu bé lại thành một con cáo, rồi một con mèo, một con thỏ... Nỗi sợ cứ thế nhỏ dần, nhỏ dần. Đến một ngày, nỗi sợ trở thành điều-bình-thường-nhỏ-bé. Nó không còn làm phiền em nữa. Và em cũng có đủ thời gian để nhận ra nỗi sợ ấy vốn dĩ chẳng có gì đáng phiền.

Chẳng ai có thể chạy trốn nỗi sợ cả một đời, can đảm đối diện vì sẽ có cách, đừng lo! ảnh 2

Rồi em sẽ nhận ra nỗi sợ vốn dĩ chẳng có gì đáng phiền

Cũng như niềm vui và nỗi buồn, cảm giác sợ hãi cũng có một vai trò nhất định trong cuộc sống này. Nó giúp em nuôi dưỡng lòng can đảm và hiểu chính mình. Nó giúp em soi tỏ những góc tối sâu nhất trong tâm hồn thay vì cố gắng chạy trốn hay phủ nhận. Khi nỗi sợ đã bước ra ngoài ánh sáng để em có cơ hội được nhìn rõ hơn, cảm giác sợ hãi sẽ rời đi, từng chút một.

Hãy cứ đối xử với nỗi sợ như một vị khách. Khi đã trò chuyện đủ, hiểu đủ, rồi vị khách ấy nhất định sẽ rời đi!

Chẳng ai có thể chạy trốn nỗi sợ cả một đời, can đảm đối diện vì sẽ có cách, đừng lo! ảnh 6
MỚI - NÓNG

Có thể bạn quan tâm

Chỉ cần ở đúng "vùng đất" của mình, bất kì loài hoa nào cũng trở nên rạng rỡ

Chỉ cần ở đúng "vùng đất" của mình, bất kì loài hoa nào cũng trở nên rạng rỡ

HHT - Em có thể chưa hài lòng vì vẻ ngoài của mình, cảm thấy tự ti vì bản thân không có khả năng gì thực sự đặc biệt, nhưng đừng vì điều đó mà chán ghét bản thân. Cơ thể ai cũng có khiếm khuyết, còn khả năng thực sự thì chẳng phải ai cũng cần thời gian để tìm hiểu và trui rèn hay sao? 
Thế giới ngoài kia sẽ thật mênh mông nếu em không nỗ lực trở thành điểm tựa của chính mình

Thế giới ngoài kia sẽ thật mênh mông nếu em không nỗ lực trở thành điểm tựa của chính mình

HHT - Em đã bao giờ hoang mang đi tìm cho mình một bờ vai, một “người thầy”, một “điểm tựa”? Em hi vọng, em nỗ lực kiếm tìm, và rồi em lại thất vọng? Em quên mất rằng chúng ta có thể hoàn toàn sống yên ổn trong thế giới riêng của mình, và bờ vai vững chãi nhất em có thể tựa đầu vào mãi mãi chỉ có thể là bờ vai của chính mình mà thôi.
Lời nhắn đầu năm mới: Nếu đích đến là hơn thua, em sẽ lạc giữa đường đua vô tận

Lời nhắn đầu năm mới: Nếu đích đến là hơn thua, em sẽ lạc giữa đường đua vô tận

HHT - Một bạn nhỏ học lớp 12 mới gửi thư về cho anh, băn khoăn về lựa chọn nghề nghiệp. Bạn bảo rằng: “Người nhà em muốn em theo Sư phạm để được xã hội kính trọng cũng như tiếp nối truyền thống gia đình. Em thì lại muốn được nấu những món ăn ngon trong nhà hàng lớn. Mọi người bảo nghề đầu bếp không được trọng vọng. Em phải làm sao bây giờ?”.