Cuộc thi viết Trà sữa cho tâm hồn: Tớ sẽ không để cậu phải bước đi một mình

HHT - Nhưng nếu đến một ngày nào đó tớ đủ dũng cảm để chạy đến bên cậu, liệu cậu có còn đó không? 

Một tháng trước, tớ nhận được tin nhắn của cậu. Cậu chúc tớ thi tốt, tớ trả lời lại một cách xã giao như vẫn làm, chẳng hề hay biết câu tin nhắn ấy đã mở đầu quãng thời gian đẹp nhất trong những năm tháng đi học của tớ.

Cuộc thi viết Trà sữa cho tâm hồn: Tớ sẽ không để cậu phải bước đi một mình ảnh 1 Cậu xuất hiện như một món quà - Ảnh: Đức Huy   

Chúng ta cùng thi một cuộc thi trí tuệ lớn, cơ hội có duy nhất một lần trong đời. Cậu biết tớ còn bỡ ngỡ, chưa ôn tập tốt, biết tớ chưa quen nhiều người. Vì thế, dù sát ngày thi, cậu vẫn đều đặn rủ tớ thi thử, khuyên tớ nên học phần nào, giúp tớ kết bạn. Có lẽ cậu đã không biết, tớ tham gia cuộc thi này, chẳng hề quyết tâm như cậu. Dẫu vậy tớ vẫn nhẫn nại ngồi giải các đề khó nhằn cậu gửi. Dần dà tớ trở nên nghiêm túc hơn với cuộc thi ấy.

Nhưng có điều chẳng ai ngờ được: Cậu bị loại ngay từ vòng đầu tiên. Cậu rất giỏi, ai cũng kì vọng vào cậu rất nhiều, vậy nên điều này quả thực quá sốc với cậu và gia đình. Cậu biết hôm ấy mình thể hiện không tốt. Cậu biết hành trình của mình đã dừng lại. Cậu biết mình chẳng còn cơ hội nào nữa. Cậu biết mình thua cuộc rồi.

Nhưng có những điều cậu không hề biết.

Điều thứ nhất, cậu có lẽ không để ý, mình đã mạnh mẽ thế nào. Đứng trước ánh đèn rực rỡ, người con trai gầy gò, luôn tự tin ngẩng cao đầu, kiên trì đến phút chót, hình ảnh ấy đẹp biết bao. Cậu cũng không biết, vẫn có một người con gái đứng phía sau, chứng kiến cậu nỗ lực theo đuổi ước mơ. Có một đứa con gái lặng lẽ đứng ở đó, hiểu cảm giác thua cuộc nó đau đớn nhường nào.

Cuộc thi viết Trà sữa cho tâm hồn: Tớ sẽ không để cậu phải bước đi một mình ảnh 2 Tớ chọn lặng lẽ đứng phía sau cậu - Ảnh: Totochan

Cậu chắc chắn không biết, tớ đã cố để cậu nghĩ tớ là “bạn tốt” của cậu suốt thời gian qua. Chính tớ cũng chẳng nhận ra rằng, từ bao giờ mình hay nghĩ đến giọng nói tếu tếu của cậu, tim đập mạnh khi thấy nụ cười có chiếc răng khểnh kia. Tớ biết tình cảm tớ dành cho cậu không còn đơn thuần là tình bạn. Nhưng tớ quyết định sẽ im lặng, vì tớ biết trong mắt cậu chẳng hề có mình.

Vậy nên, nếu lùi bước về sau, thầm lặng diễn vai BFF ủng hộ cậu hết sức, có lẽ sẽ tốt hơn, cho cả tớ và cậu. Dẫu sao trước đó ta đã là những người bạn tốt đúng không?

Nhưng nếu đến một ngày nào đó tớ đủ dũng cảm để chạy đến bên cậu, liệu cậu có còn đó không? Nếu cậu vẫn đứng ở nơi ấy, tớ sẽ không để cậu phải bước đi một mình trên con đường ấy nữa. Vì chắc chắn tớ sẽ đi cùng cậu.

Mời bạn tham gia cuộc thi dành cho những cây bút trẻ, những tâm hồn yêu viết:

Để dự thi, bạn hãy viết một tác phẩm tối đa 500 từ. Thể loại đa dạng: Truyện mini, Tản văn, Cảm thức... Nội dung phong phú về cuộc sống, gia đình, rung động đầu đời, một trải nghiệm thú vị... Yêu cầu tác phẩm phải phù hợp với đối tượng độc giả trẻ. Hạn cuối nhận bài dự thi đến 15/4/2020. Địa chỉ nhận bài dự thi: truyennganh2t@gmail.com. Tiêu đề email ghi rõ “Bài dự thi viết mini + tên bài viết”. Lưu ý: Ghi rõ họ tên, điện thoại, facebook, địa chỉ để BBT có thể liên hệ với bạn nhé! 

MỚI - NÓNG

Có thể bạn quan tâm

Đọc “Cô Thành Trong Gương” để thấy trái tim mạnh mẽ hơn mình tưởng

Đọc “Cô Thành Trong Gương” để thấy trái tim mạnh mẽ hơn mình tưởng

HHT - Mở ra một cuộc phiêu lưu đầy bất ngờ cho những đứa trẻ bị hắt hủi trong chính thế giới của chúng, “Cô Thành Trong Gương” của Tsujimura Mizuki đã truyền đi những thông điệp thật ấm áp về tình người - thứ tình cảm lớn lao có thể giúp mỗi chúng ta phá bỏ mọi rào cản và kiên cường bước đi trong cuộc sống đầy khắc nghiệt.
Ký ức mùa Hè của tôi: Tạm biệt nhé, tớ và các cậu thuở chúng mình áo trắng mộng mơ!

Ký ức mùa Hè của tôi: Tạm biệt nhé, tớ và các cậu thuở chúng mình áo trắng mộng mơ!

HHT - Các cậu của mười hai năm ấy, sẽ khác với các cậu sau này. Ai đó sẽ sung túc đủ đầy, ai đó sẽ ngao du bốn phương, ai đó sẽ thành danh lập nghiệp. Nhưng tớ biết chắc đấy, tất cả cũng không thể đổi lại được buổi chiều tan trường cả bọn dắt tay nhau băng qua những con phố quen thuộc rong chơi...