Ký ức mùa Hè của tôi: Bên cậu hai mùa Hè, nhớ mãi một mùa Hè có mưa rào đổ xuống

0:00 / 0:00
0:00
HHT - Nhớ năm ấy, được ghép cặp ngồi sau xe cậu trong buổi đi chùa dọn dẹp vệ sinh, khi về trời mùa Hạ đổ ào cơn mưa xuống. Cảm giác ngồi sau xe cậu tuyệt vời đến mức tôi ước đường về nhà thật xa hơn nữa, ước giây phút này ngừng lại…

Chiều nay, trời đổ cơn mưa bất ngờ ập xuống, ghé ngang mái hiên căn phòng nhỏ trên tầng ba của ngôi nhà nằm sâu trong ngõ 192 Lê Trọng Tấn. Mưa hắt cả lên mấy chậu sen đá, từng giọt cứ đua nhau tí tách, có lúc lại ào ào, khi thì nhỏ giọt. Tôi pha tách trà nóng, radio phát chương trình Giai điệu cuộc sống, ca khúc Phượng Hồng vang lên, hòa vào trong những tiếng mưa rơi:

“Mối tình đầu của tôi

Là cơn mưa giăng, giăng ngoài cửa lớp

Là áo ai bay trắng cả giấc mơ

Là bài thơ còn hoài trong vở

Giữa giờ chơi mang đến lại mang về

Cánh phượng hồng ngẩn ngơ

Mùa Hè đến trường khắc nỗi nhớ trên cây…”

Ký ức mùa Hè của tôi: Bên cậu hai mùa Hè, nhớ mãi một mùa Hè có mưa rào đổ xuống ảnh 1

Mùa Hè đến trường khắc nỗi nhớ trên cây... (Minh họa: Phim Classic Again)

Những cơn mưa luôn luôn làm hồn tôi thổn thức. Nếu là cơn mưa phùn rả rích, thì tôi nhớ ngoại, tôi nhớ căn bếp hồng ấm áp ngọn lửa ngày Đông, tôi cùng ngoại ngồi nướng khoai sắn, tha hồ thủ thỉ chuyện xóm làng… Giờ thì những hình ảnh đó cũng chỉ còn trong tâm trí, để mỗi lần nhớ lại, tôi lại cảm ơn tuổi thơ, vì cho tôi được sống với ngoại trong ngôi nhà năm gian, cạnh cây xoài cổ thụ.

Còn hôm nay là mưa rào, nếu giờ này phải di chuyển ngoài trời, chắc hẳn sẽ cay xè mắt vì cơn mưa xối xả. Nhớ năm ấy, được ghép cặp ngồi sau xe cậu trong buổi đi chùa dọn dẹp vệ sinh, khi về trời mùa Hạ đổ ào cơn mưa xuống. Dù được cậu che chắn, nhưng những giọt nước không khỏi táp vào khuôn mặt non nớt của tôi lúc đó. Vậy mà cảm giác ngồi sau xe cậu tuyệt vời đến mức tôi ước đường về nhà thật xa hơn nữa, ước giây phút này ngừng lại, tôi ước mình có phép thuật để ghi lại khoảnh khắc này.

Ký ức mùa Hè của tôi: Bên cậu hai mùa Hè, nhớ mãi một mùa Hè có mưa rào đổ xuống ảnh 2

Tôi ước giây phút này ngừng lại. (Minh họa: Phim Classic Again)

Tình cảm đầu đời trong trẻo, tinh khôi ấy, lẽ ra cậu có quyền được biết, nhưng tôi đã nhút nhát giấu nhẹm nó trong tim, khóa chặt lại, chỉ dám lén nhìn cậu, chàng trai cao ráo và cười duyên nhất hành tinh!

Mùa Hè năm đó, trông cậu bảnh bao trong chiếc áo đồng phục học sinh màu trắng. Cậu hoạt bát, hòa đồng, cũng có phần nghịch ngợm, lém lỉnh và thông minh. Cậu nhận được lời tỏ tình, nhận được quà của nhiều bạn nữ. Chắc chỉ có tôi là thích cậu mà không dám nói ra. Năm ấy, nhờ cậu mà tôi biết thế nào là thầm nhớ một người, thế nào là trái tim rung lên vài nhịp, thế nào là chút dũng khí lóe lên, định hít thật sâu, đàng hoàng đứng trước mặt cậu. Nhưng một cô bé mới lớn, khuôn mặt nổi mụn, trán cao, chưa biết chăm chút, và không có gì nổi bật như tôi thì sự nhút nhát và tự ti đã trùm lên tất cả.

Ký ức mùa Hè của tôi: Bên cậu hai mùa Hè, nhớ mãi một mùa Hè có mưa rào đổ xuống ảnh 3

Mùa Hè năm đó, trông cậu bảnh bao trong chiếc áo đồng phục học sinh màu trắng. (Minh họa: Phim Classic Again)

Cứ như thế, hai mùa Hè trôi qua, khi chuyển cấp, cũng là lúc gia đình cậu chuyển đi nơi khác, không còn liên lạc, tôi cũng chưa lần nào gặp lại cậu. Hình ảnh cậu trong tôi vẫn là chàng trai năm đó, tôi biết đó chỉ là rung động tuổi mới lớn, hồn nhiên vô cùng.

Dẫu sao cũng cảm ơn cậu đã khiến tuổi học trò của tôi thêm chấm phá, có màu sắc, khiến trái tim tôi dần học cách thế nào là thích một người, để sau này nó sẽ biết thế nào là rung cảm, và mãnh liệt, mạnh mẽ, nhiệt huyết hơn với cảm xúc của mình. Cô gái năm ấy, giờ đã biết yêu thương và chăm sóc bản thân, xinh xắn hơn, nhưng sự đa sầu đa cảm thì vẫn mãi tồn tại. Năm đó thích cậu không dám nói, nhưng sự ngây ngô năm đó tôi sẽ không bao giờ phủ nhận, sẽ giữ mãi trong lòng để lớn lên cùng nó.

Ký ức mùa Hè của tôi: Bên cậu hai mùa Hè, nhớ mãi một mùa Hè có mưa rào đổ xuống ảnh 4

Năm đó thích cậu không dám nói, nhưng sự ngây ngô sẽ giữ mãi trong lòng để lớn lên. (Minh họa: Phim Classic Again)

Để tham gia cuộc thi “Ký ức mùa hè của tôi” bạn có thể tham khảo thể lệ cuộc thi tại đây.

Ký ức mùa Hè của tôi: Bên cậu hai mùa Hè, nhớ mãi một mùa Hè có mưa rào đổ xuống ảnh 8
MỚI - NÓNG
Hoàng tử William nhắc nhở gì Công nương Kate ở hôn lễ của Thái tử Jordan?
Hoàng tử William nhắc nhở gì Công nương Kate ở hôn lễ của Thái tử Jordan?
HHT - Một cử chỉ và lời nhắc (dù rất kín đáo) của Hoàng tử William dành cho vợ mình - Công nương Kate Middleton - tại hôn lễ Thái tử Hussein của Jordan đã được ghi lại. Người xem không khỏi buồn cười vì thấy rằng William - Kate hóa ra cũng có những lúc giống y những cặp đôi bình thường khác: Vợ mải chuyện trò không dứt còn chồng sốt ruột đứng chờ.

Có thể bạn quan tâm

Ký ức mùa Hè của tôi: Nhớ dàn đồng ca của riêng mùa hạ, kẻ thì lạ người phải chia xa

Ký ức mùa Hè của tôi: Nhớ dàn đồng ca của riêng mùa hạ, kẻ thì lạ người phải chia xa

HHT - Lạ thay, ngay lúc này, tôi lại nhớ hình dáng của ve, tiếng kêu của chúng. Con người ta chỉ thấy nhớ và nuối tiếc một thứ gì đó khi nó không còn tồn tại xung quanh ta nữa. Thật vậy, khi viết những dòng chữ này, tôi ao ước được chạm tay vào đôi cánh mỏng của chúng thêm một lần nữa.
Một Người Phụ Nữ - món quà dành cho mẹ của tác giả đạt Nobel văn chương 2022

Một Người Phụ Nữ - món quà dành cho mẹ của tác giả đạt Nobel văn chương 2022

HHT - Bằng thứ văn phong “phẳng”, lạnh lùng tưởng như vô cảm, các tác phẩm của Annie Ernaux lại có sức mạnh khơi dậy sự đồng cảm nơi người đọc một cách kỳ lạ. Nhiều cuốn trong số đó đã được đưa vào giảng dạy tại các trường học ở Pháp. Nổi bật trong số đó phải kể tới cuốn “Một Người Phụ Nữ” - cuốn sách được xem là bức chân dung kể về người mẹ của Annie Ernaux.
Bạn tốt như người thắp đèn, thắp lên ánh sáng lấp lánh mà chính mình bỏ quên

Bạn tốt như người thắp đèn, thắp lên ánh sáng lấp lánh mà chính mình bỏ quên

HHT - Có lẽ sẽ có những lúc chúng ta cảm thấy chưa đủ niềm tin vào bản thân, chưa đủ yêu thương chính mình, và vì thế mà chúng ta tự ti. Những người yêu thương chúng ta khi đó sẽ trở thành người thắp đèn, thắp lên cho chúng ta thứ ánh sáng để chúng ta nhận ra mình cũng có thể tỏa sáng, thậm chí là lấp lánh.