Mạng xã hội không phải phòng riêng, nơi em có thể thoải mái được là chính mình

HHT - Vậy nên nếu em chọn chia sẻ công khai cảm xúc và suy nghĩ cá nhân trên mạng xã hội, tức là em cũng cần chuẩn bị tinh thần để đón nhận cả những lời đồng tình, xì xầm, phán xét từ rất nhiều góc nhìn khác nhau.
Mạng xã hội không phải phòng riêng, nơi em có thể thoải mái được là chính mình ảnh 1 Ai cũng có thể "định nghĩa" em qua vài dòng em chia sẻ trên mạng xã hội - Ảnh: Phim "Secret Fruit"

Mọi người có thể “định nghĩa” em bằng một vài kí tự em viết tắt trên mạng xã hội

Chỉ cần một nút like, vài dòng comment hay một vài kí tự suồng sã mà em và bạn bè thường hay nói với nhau cũng có thể khiến ai đó cho rằng em “thiếu chuẩn mực”, “kĩ năng quản lý cảm xúc kém”… Họ kết tội em và nói rằng thật sự thất vọng về em.

Em, lúc ấy hẳn là rất hoang mang. Em còn trẻ mà, bạn bè nói năng suồng sã với nhau một chút thôi mà, không lẽ lúc nào cũng phải dùng “văn mẫu” hay “kính ngữ”? Hoàn cảnh lúc đó, em có phát ngôn suồng sã một chút thì cũng có sao đâu? Nhưng em ạ, người ta thường không đặt kí tự mà em đã viết vào đúng hoàn cảnh mà soi xét, hoặc họ cũng không thử đặt mình vào vị trí của em mà cảm thông, thậm chí họ quên luôn rằng em còn là cô học trò nhỏ còn đang ngồi trên ghế nhà trường.

Mạng xã hội không phải phòng riêng, nơi em có thể thoải mái được là chính mình ảnh 2 Mạng xã hội đôi khi rất vui, nhưng đôi khi cũng rất phiền toái -  Ảnh: Phim "Secret Fruit"

Mạng xã hội đôi khi rất vui, nhưng đôi khi cũng rất phiền toái, vì nó không phải phòng riêng để em có thể thoải mái được là chính mình. Nó là căn phòng mà bất cứ ai cũng có thể ghé qua, ngó vô nói em bày trí đồ đạc như thế là không đẹp mắt, em sống thiếu ngăn nắp…

Tuổi trẻ cần rất nhiều thời gian để hoàn thiện, như trái non xanh cần thời gian để ngả vàng và có mùi thơm của trái chín

Chúng ta thường vô lý mà không biết mình vô lý.

Mong một cô gái mười mấy, hai mươi phát ngôn phải thật “chuẩn mực”.

Mong một cô gái đang dò dẫm đi trên con đường mình đam mê phải cầm trên tay chiếc cúp chiến thắng.

Mong trái non xanh mau ngả vàng và phải có mùi thơm của trái chín.

Mong tuổi trẻ trôi qua êm ả mà không một vết xước hay một lần vấp té.

Chúng ta thường hoang đường mà không hề nhận ra mình hoang đường!

Mạng xã hội không phải phòng riêng, nơi em có thể thoải mái được là chính mình ảnh 3 Chúng ta vô lý mà không biết mình vô lý - Ảnh: Phim "Secret Fruit"

Nếu một ngày nào đó, có ai “phán xét” về tuổi trẻ của em, đừng vội bức xúc hay bất mãn. Hãy bình tâm nhìn nhận mọi việc một cách khách quan nhất có thể: Không ai có nhiệm vụ phải thấu hiểu hay yêu quý em. Họ có quyền yêu hoặc ghét, cảm thông hoặc tàn nhẫn, sâu sắc hoặc hời hợt,… Học cách chấp nhận chính mình với những phần còn thiếu sót và cần rất nhiều thời gian để hoàn thiện. Đó là bài học đầu tiên mà em cần “làm quen” khi chỉ sau một đêm, từ một cô gái bình thường, em bỗng trở thành người nổi tiếng.

Mạng xã hội không phải phòng riêng, nơi em có thể thoải mái được là chính mình ảnh 4
Theo Ảnh tổng hợp từ Internet
MỚI - NÓNG
Vụ bé gái 3 tuổi ở Hà Nội bị đinh găm vào đầu: Nghi phạm lì lợm, quanh co chối tội
Vụ bé gái 3 tuổi ở Hà Nội bị đinh găm vào đầu: Nghi phạm lì lợm, quanh co chối tội
HHT - Đây là vụ việc gây rúng động dư luận, hành vi của đối tượng là rất đáng lên án. Bởi vậy cơ quan điều tra sẽ làm rõ nguyên nhân sự việc, làm rõ diễn biến hành vi của đối tượng, nhận thức của đối tượng và hậu quả đã gây ra đối với bé gái và xã hội để có hình thức xử lý phù hợp với quy định của pháp luật.
Hoàng tử William nhắc đến Công nương Diana khi an ủi một cậu bé mất mẹ, ai cũng xúc động
Hoàng tử William nhắc đến Công nương Diana khi an ủi một cậu bé mất mẹ, ai cũng xúc động
HHT - Trong sự kiện vừa diễn ra, Hoàng tử William và Công nương Kate gặp một cậu bé đã mất mẹ vào năm ngoái. William đã ngồi trò chuyện một lúc lâu với cậu bé, và anh nhắc đến mẹ của mình - Công nương Diana. Mọi người đều nói rằng, có lẽ William là người phù hợp nhất để an ủi cậu bé này.

Có thể bạn quan tâm

Một người đã cũ, một chuyện đã cũ, một vết thương đã cũ, hãy cứ để nó qua đi!

Một người đã cũ, một chuyện đã cũ, một vết thương đã cũ, hãy cứ để nó qua đi!

HHT - Cũng giống như vết thương sâu trên cơ thể mỗi khi "trở trời" lại lên cơn đau nhức, vết thương lòng cũng vậy thôi. Nhưng khi thời gian qua đi, người cũ không thể gặp lại và nếu có gặp lại thì chắc gì họ đã nhớ đến chuyện xưa, em sẽ thấy mình nên buông bỏ từng chút một: Một vài kỉ niệm đã cũ, một vài vết thương đã liền sẹo, và một người đã đi rất xa.
Hãy cứ chạy theo giấc mơ của mình, bởi vì giấc mơ chẳng bao giờ khiến em cô độc

Hãy cứ chạy theo giấc mơ của mình, bởi vì giấc mơ chẳng bao giờ khiến em cô độc

HHT - Sự cô độc cũng giống như mùa Đông. Phải có một mùa lạnh lẽo trong năm để lá cây rụng hết, nhường lại mọi tinh túy và nhựa sống cho chồi non nảy mầm khi Xuân tới. Mùa Đông chính là cơ hội để sự sống mới được bắt đầu. Và sự cô độc cũng có ý nghĩa riêng của nó, nếu em đủ ưu tú để nhận ra.
Thế giới ngoài kia sẽ thật mênh mông nếu em không nỗ lực trở thành điểm tựa của chính mình

Thế giới ngoài kia sẽ thật mênh mông nếu em không nỗ lực trở thành điểm tựa của chính mình

HHT - Em đã bao giờ hoang mang đi tìm cho mình một bờ vai, một “người thầy”, một “điểm tựa”? Em hi vọng, em nỗ lực kiếm tìm, và rồi em lại thất vọng? Em quên mất rằng chúng ta có thể hoàn toàn sống yên ổn trong thế giới riêng của mình, và bờ vai vững chãi nhất em có thể tựa đầu vào mãi mãi chỉ có thể là bờ vai của chính mình mà thôi.
Những phát kiến vĩ đại đều bắt nguồn từ giây phút ta nghĩ khác đi cách nhân loại vận hành

Những phát kiến vĩ đại đều bắt nguồn từ giây phút ta nghĩ khác đi cách nhân loại vận hành

HHT - Năm 1968, tại tiểu bang Neveda (Mỹ), cô bé Edith 3 tuổi chỉ vào chữ “O”, đọc to rõ khiến người mẹ ngạc nhiên, tức giận và đòi nhà trường bồi thường tổn hại tinh thần 1000 USD (khoảng 23 triệu đồng) vì đã dạy kiến thức cho con gái bà quá sớm. Bởi khi chưa biết chữ “O”, con gái bà có thể nói “O” là Mặt Trời, là quả táo, là quả trứng gà…