Nếu cuộc đời là một cuốn sách, em cần phải làm gì để nó trở nên thú vị hơn?

HHT - Để có một cuốn sách thật sự thú vị, em phải là một người viết sách thú vị: Có thể nhìn thấy điểm sáng trong một vài tình huống ngặt nghèo, có thể nhìn thấy sự tử tế ẩn sâu trong một vài nhân vật (em cho là) phản diện, có thể tìm ra cơ hội tốt sau một vài biến cố lớn…
Nếu cuộc đời là một cuốn sách, em cần phải làm gì để nó trở nên thú vị hơn? ảnh 1 Nếu cuộc đời em là một cuốn sách...

Dù em có tin hay không, thì cuộc đời của em chính là một cuốn sách

Mỗi ngày trôi qua là một trang sách, mỗi chặng đường em đi qua đều là một chương sách và em chính là tác giả của cuốn sách cuộc đời mình.

Mỗi người mà em gặp, dù tốt hay xấu, trải nghiệm với họ dù vui hay buồn, thì đó vẫn là những người giúp cho cuốn sách của em thêm thú vị hơn. Mỗi khó khăn em đi qua đều là một tình tiết gay cấn, cũng chính là điểm nhấn cho một (vài) chương, nên hãy đón nhận nó với sự hàm ơn, đừng oán trách! Đôi khi, em rất khó có thể phân định được đâu là nhân vật chính diện, đâu là nhân vật phản diện, đâu là tình tiết phụ và đâu là tình tiết chính trong cuốn sách của mình. Nhưng em lại là người quyết định nhân vật chính diện hay phản diện có cơ hội để xuất hiện trong những chương kế tiếp hay không. Và cũng chính là em là người duy nhất có khả năng xoay chuyển mọi tình thế.

Nếu cuộc đời là một cuốn sách, em cần phải làm gì để nó trở nên thú vị hơn? ảnh 2 ...hãy trở thành một người viết sách thú vị - Ảnh: Phim "Thách yêu 2 năm"

Hãy nhớ, em chính là người quyết định bẻ lái câu chuyện và tự dẫn dắt chính mình.

Mỗi một chương khép lại, sẽ có chương mới khác mở ra

Luôn luôn là như vậy, trừ khi em quyết định dừng “viết”. Băng qua thung lũng, em sẽ thấy núi đồi. Vượt qua núi đồi, em sẽ thấy sông suối, biển cả. Mọi thứ luôn luôn di chuyển. Khó khăn và cơ hội cũng thế. Chỉ cần đôi chân em vẫn bước, đôi mắt em vẫn nhìn, đôi tai em vẫn lắng nghe, và trái tim em luôn hòa cùng hơi thở, thì khó khăn của ngày hôm qua sẽ chỉ là một trang sách cũ, biến cố em vừa đi qua chỉ là một chương sách cũ.

Nếu cuộc đời là một cuốn sách, em cần phải làm gì để nó trở nên thú vị hơn? ảnh 3 Chương cũ khép lại, chương mới sẽ mở ra - Ảnh: Phim "Thách yêu 2 năm"

Để có một cuốn sách thật sự thú vị, em phải là một người viết sách thú vị: có thể nhìn thấy điểm sáng trong một vài tình huống ngặt nghèo, có thể nhìn thấy sự tử tế ẩn sâu trong một vài nhân vật (em cho là) phản diện, có thể tìm ra cơ hội tốt sau một vài biến cố lớn… Tác giả nhìn cuộc sống từ những góc nhìn khác nhau, với những lăng kính khác nhau, thì cuốn sách sẽ càng trở nên cuốn hút.

Sau cùng, hãy tự tin rằng bản thân chính là một người viết tốt, em sẽ có một cuốn sách giá trị “để đời”.

Theo Ảnh mang tính minh họa
MỚI - NÓNG
Dàn người đẹp Việt diễu hành hoành tráng cùng mô tô phấn khối lớn tại sự kiện Chủ Nhật Đỏ
Dàn người đẹp Việt diễu hành hoành tráng cùng mô tô phấn khối lớn tại sự kiện Chủ Nhật Đỏ
HHT - Sáng ngày 16/1, sự kiện Chủ Nhật Đỏ lần thứ XIV - năm 2022 chính thức diễn ra tại Học viện Cảnh sát Nhân dân. Đây có thể coi là một ngày hội vô cùng ý nghĩa, với sự tham gia nhiệt tình của nhiều người đẹp Việt. Các cô gái có màn diễu hành hoành tráng với dàn mô tô phân khối lớn, mặc đồng phục nổi bật vô cùng khoẻ khoắn.

Có thể bạn quan tâm

Hãy cứ chạy theo giấc mơ của mình, bởi vì giấc mơ chẳng bao giờ khiến em cô độc

Hãy cứ chạy theo giấc mơ của mình, bởi vì giấc mơ chẳng bao giờ khiến em cô độc

HHT - Sự cô độc cũng giống như mùa Đông. Phải có một mùa lạnh lẽo trong năm để lá cây rụng hết, nhường lại mọi tinh túy và nhựa sống cho chồi non nảy mầm khi Xuân tới. Mùa Đông chính là cơ hội để sự sống mới được bắt đầu. Và sự cô độc cũng có ý nghĩa riêng của nó, nếu em đủ ưu tú để nhận ra.
Một người đã cũ, một chuyện đã cũ, một vết thương đã cũ, hãy cứ để nó qua đi!

Một người đã cũ, một chuyện đã cũ, một vết thương đã cũ, hãy cứ để nó qua đi!

HHT - Cũng giống như vết thương sâu trên cơ thể mỗi khi "trở trời" lại lên cơn đau nhức, vết thương lòng cũng vậy thôi. Nhưng khi thời gian qua đi, người cũ không thể gặp lại và nếu có gặp lại thì chắc gì họ đã nhớ đến chuyện xưa, em sẽ thấy mình nên buông bỏ từng chút một: Một vài kỉ niệm đã cũ, một vài vết thương đã liền sẹo, và một người đã đi rất xa.
Thế giới ngoài kia sẽ thật mênh mông nếu em không nỗ lực trở thành điểm tựa của chính mình

Thế giới ngoài kia sẽ thật mênh mông nếu em không nỗ lực trở thành điểm tựa của chính mình

HHT - Em đã bao giờ hoang mang đi tìm cho mình một bờ vai, một “người thầy”, một “điểm tựa”? Em hi vọng, em nỗ lực kiếm tìm, và rồi em lại thất vọng? Em quên mất rằng chúng ta có thể hoàn toàn sống yên ổn trong thế giới riêng của mình, và bờ vai vững chãi nhất em có thể tựa đầu vào mãi mãi chỉ có thể là bờ vai của chính mình mà thôi.
Những phát kiến vĩ đại đều bắt nguồn từ giây phút ta nghĩ khác đi cách nhân loại vận hành

Những phát kiến vĩ đại đều bắt nguồn từ giây phút ta nghĩ khác đi cách nhân loại vận hành

HHT - Năm 1968, tại tiểu bang Neveda (Mỹ), cô bé Edith 3 tuổi chỉ vào chữ “O”, đọc to rõ khiến người mẹ ngạc nhiên, tức giận và đòi nhà trường bồi thường tổn hại tinh thần 1000 USD (khoảng 23 triệu đồng) vì đã dạy kiến thức cho con gái bà quá sớm. Bởi khi chưa biết chữ “O”, con gái bà có thể nói “O” là Mặt Trời, là quả táo, là quả trứng gà…