Nếu cuộc đời là một cuốn sách, em cần phải làm gì để nó trở nên thú vị hơn?

HHT - Để có một cuốn sách thật sự thú vị, em phải là một người viết sách thú vị: Có thể nhìn thấy điểm sáng trong một vài tình huống ngặt nghèo, có thể nhìn thấy sự tử tế ẩn sâu trong một vài nhân vật (em cho là) phản diện, có thể tìm ra cơ hội tốt sau một vài biến cố lớn…
Nếu cuộc đời là một cuốn sách, em cần phải làm gì để nó trở nên thú vị hơn? ảnh 1 Nếu cuộc đời em là một cuốn sách...

Dù em có tin hay không, thì cuộc đời của em chính là một cuốn sách

Mỗi ngày trôi qua là một trang sách, mỗi chặng đường em đi qua đều là một chương sách và em chính là tác giả của cuốn sách cuộc đời mình.

Mỗi người mà em gặp, dù tốt hay xấu, trải nghiệm với họ dù vui hay buồn, thì đó vẫn là những người giúp cho cuốn sách của em thêm thú vị hơn. Mỗi khó khăn em đi qua đều là một tình tiết gay cấn, cũng chính là điểm nhấn cho một (vài) chương, nên hãy đón nhận nó với sự hàm ơn, đừng oán trách! Đôi khi, em rất khó có thể phân định được đâu là nhân vật chính diện, đâu là nhân vật phản diện, đâu là tình tiết phụ và đâu là tình tiết chính trong cuốn sách của mình. Nhưng em lại là người quyết định nhân vật chính diện hay phản diện có cơ hội để xuất hiện trong những chương kế tiếp hay không. Và cũng chính là em là người duy nhất có khả năng xoay chuyển mọi tình thế.

Nếu cuộc đời là một cuốn sách, em cần phải làm gì để nó trở nên thú vị hơn? ảnh 2 ...hãy trở thành một người viết sách thú vị - Ảnh: Phim "Thách yêu 2 năm"

Hãy nhớ, em chính là người quyết định bẻ lái câu chuyện và tự dẫn dắt chính mình.

Mỗi một chương khép lại, sẽ có chương mới khác mở ra

Luôn luôn là như vậy, trừ khi em quyết định dừng “viết”. Băng qua thung lũng, em sẽ thấy núi đồi. Vượt qua núi đồi, em sẽ thấy sông suối, biển cả. Mọi thứ luôn luôn di chuyển. Khó khăn và cơ hội cũng thế. Chỉ cần đôi chân em vẫn bước, đôi mắt em vẫn nhìn, đôi tai em vẫn lắng nghe, và trái tim em luôn hòa cùng hơi thở, thì khó khăn của ngày hôm qua sẽ chỉ là một trang sách cũ, biến cố em vừa đi qua chỉ là một chương sách cũ.

Nếu cuộc đời là một cuốn sách, em cần phải làm gì để nó trở nên thú vị hơn? ảnh 3 Chương cũ khép lại, chương mới sẽ mở ra - Ảnh: Phim "Thách yêu 2 năm"

Để có một cuốn sách thật sự thú vị, em phải là một người viết sách thú vị: có thể nhìn thấy điểm sáng trong một vài tình huống ngặt nghèo, có thể nhìn thấy sự tử tế ẩn sâu trong một vài nhân vật (em cho là) phản diện, có thể tìm ra cơ hội tốt sau một vài biến cố lớn… Tác giả nhìn cuộc sống từ những góc nhìn khác nhau, với những lăng kính khác nhau, thì cuốn sách sẽ càng trở nên cuốn hút.

Sau cùng, hãy tự tin rằng bản thân chính là một người viết tốt, em sẽ có một cuốn sách giá trị “để đời”.

Theo Ảnh mang tính minh họa
MỚI - NÓNG

Có thể bạn quan tâm

Người bạn tốt nhất của chính mình ư? Cứ soi gương đi, em sẽ thấy!

Người bạn tốt nhất của chính mình ư? Cứ soi gương đi, em sẽ thấy!

HHT - Chúng ta vẫn thường nói về những khái niệm "Bên trong ổn, bên ngoài sẽ ổn", "Hãy là một người bạn tốt của chính mình", thoạt nghe, em sẽ có cảm giác nó thật lý thuyết và có phần hơi sáo rỗng. Nhưng khi đã từng trải qua một vài biến cố trong tâm thế của một kẻ cô độc rồi, em mới thấm thía nhận ra: Người bạn tốt nhất, hiểu và luôn ở bên cạnh em trong mọi hoàn cảnh ngặt nghèo nhất chẳng phải chính là em đó sao?
Tình yêu và hạnh phúc không có thước đo, chúng ta không cần hẹn deadline cho nó

Tình yêu và hạnh phúc không có thước đo, chúng ta không cần hẹn deadline cho nó

HHT - Khi vợ chồng Bill Gates li hôn, mạng xã hội lại một phen dậy sóng: "Tình yêu mong manh đến vậy sao?". 27 năm bên nhau vẫn mong manh sao? Vậy mà có những cặp đôi chỉ bên nhau 5 năm cũng cảm thấy ĐỦ hạnh phúc rồi. Tình yêu và hạnh phúc vốn không có thước đo, vì thế, chúng ta không cần hẹn "deadline" cho nó. 
Học yêu chính mình: Sự cô đơn thực ra không quá đáng sợ như em vẫn nghĩ

Học yêu chính mình: Sự cô đơn thực ra không quá đáng sợ như em vẫn nghĩ

HHT - Sự cô đơn là khoảng lặng cần thiết trong cuộc đời của bất kì ai. Khi mọi thứ lần lượt rời đi, em sẽ nhìn thật rõ thế giới bên trong: Nhìn thấy kì vọng, nhìn thấy đam mê, nhìn thấy nỗi buồn và sự sợ hãi mơ hồ, nhìn thấy kí ức, và niềm tin vào tương lai. Sự cô đơn ấy chính là một khoảnh khắc kì diệu để em học cách kết nối với chính mình. 
Đừng ngại bước ra khỏi vùng an toàn, vì thực sự chẳng có "vùng đất" nào an toàn mãi mãi

Đừng ngại bước ra khỏi vùng an toàn, vì thực sự chẳng có "vùng đất" nào an toàn mãi mãi

HHT - Sự ổn định luôn khiến em cảm thấy an tâm, nhưng đến thời điểm cần thay đổi, em cũng cần có những sự chuyển mình phù hợp. Bởi vì sự an toàn thực sự chỉ tới từ bên trong em: Năng lực chuyên môn, sự linh hoạt, sự vững chãi về mặt tâm lý, khả năng đối mặt với biến cố bất ngờ...