Đừng day dứt với tổn thương trong quá khứ nữa, bởi có lẽ chúng cũng đã quên em từ lâu rồi

0:00 / 0:00
0:00
HHT - Em sẽ chẳng thể hiểu tại sao, thi thoảng tim em lại nhói lên khi có ai đó vô tình "chạm" tới những tổn thương trong quá khứ. Và em khi ấy lại xù lông nhím lên để chứng tỏ rằng "Tôi chính là người chiến thắng" hoặc tảng lờ đi, kiểu "Tôi luôn ổn". 

Những vết sẹo đã giúp em biết đi, và những tổn thương khiến đôi chân em thêm mạnh mẽ

Là vết sẹo dài trên đầu gối, dưới lòng bàn chân, trên khuỷu tay hay trên trán em. Là hậu quả của rất nhiều lần vấp ngã khi em tập trườn, tập bò, lẫm chẫm tập đi. Ai cũng từng có một vài vết sẹo như thế trên cơ thể mình, bởi nó là cột mốc đánh dấu sự trưởng thành của em trong từng giai đoạn nhỏ.

Đừng day dứt với tổn thương trong quá khứ nữa, bởi có lẽ chúng cũng đã quên em từ lâu rồi ảnh 1

Em có quyền nhìn vết sẹo như một "tấm bằng tốt nghiệp". Ảnh minh họa từ Internet

Mỗi vết sẹo là một câu chuyện đầy kỉ niệm và tự hào mà ba mẹ vẫn thường hay nhắc tới khi có dịp. Mỗi lần em tò mò và can đảm vượt ra khỏi "vòng tròn an toàn" là mỗi lần cơ thể em lại được "khắc" thêm một vết thương. Vậy thì, em có quyền tự hào về nó, có quyền nhìn nó như một "tấm bằng tốt nghiệp", "huy chương", "thành tích" thay vì nhìn nó như một sự thất bại, một kỉ niệm tồi tệ đáng quên... Vết sẹo ấy đẹp hay xấu, buồn hay vui, đáng quên hay đáng nhớ rốt cục đều là do cách em nhìn nhận.

Một trái tim đầy vết sẹo là một trái tim trưởng thành

Hạt giống bị vùi sâu dưới lớp đất, sống trong bóng tối, và chuyện gì đã xảy ra? Sự sống bên trong khẽ cựa mình, chờ cho tới khi đủ cứng cáp thì tách vỏ, mạnh mẽ vươn lên khỏi lớp đất ẩm và hạnh phúc đón ánh Mặt Trời. Ở những khoảnh khắc đầu tiên của "cuộc đời", hạt giống cũng phải dũng cảm tự làm đau chính mình, tự làm nứt da thịt mình, để "lột xác" thành một mầm xanh tràn trề nhựa sống. Vậy thì hà cớ gì em lại sợ đau?

Đôi khi, nỗi đau xuất hiện không phải vì muốn đánh gục em, muốn em thừa nhận mình thất bại và bỏ cuộc. Nỗi đau chỉ là một trong rất nhiều những bài test trước mỗi cột mốc quan trọng, để xem em có đủ tiêu chuẩn để nhận bằng-tốt-nghiệp hay không.

Đừng day dứt với tổn thương trong quá khứ nữa, bởi có lẽ chúng cũng đã quên em từ lâu rồi ảnh 2

Em có thể vượt qua bài test này không? Ảnh minh họa từ Internet

Một vài lần đổ vỡ trong chuyện tình cảm giúp em nhận ra cảm xúc là thứ hoàn toàn có thể thay đổi chỉ sau một vài năm, một vài tháng hoặc thậm chí một vài ngày. Một vài lần thi trượt giúp em nhận ra bản thân cần nỗ lực thêm; vuột mất cơ hội này, em có thể chủ động tìm tới cơ hội khác; không có cái gọi là "kì thi cuối cùng" hay "cơ hội cuối cùng". Vấp ngã, rồi lại học cách đứng dậy như một cô bé, cậu bé hai, ba tuổi năm nào.

Những bài học đầu tiên của cuộc đời sẽ còn trở đi trở lại gặp em, để em nhận ra chúng quan trọng với mình đến nhường nào. Nếu không có những tổn thương ấy, cảm giác đau đớn ấy, thất bại ấy, vết sẹo ấy, em sao có thể "tách vỏ" và "nảy mầm"?

Đừng day dứt với tổn thương trong quá khứ nữa, bởi có lẽ chúng cũng đã quên em từ lâu rồi ảnh 6
MỚI - NÓNG

Có thể bạn quan tâm

Người bạn tốt nhất của chính mình ư? Cứ soi gương đi, em sẽ thấy!

Người bạn tốt nhất của chính mình ư? Cứ soi gương đi, em sẽ thấy!

HHT - Chúng ta vẫn thường nói về những khái niệm "Bên trong ổn, bên ngoài sẽ ổn", "Hãy là một người bạn tốt của chính mình", thoạt nghe, em sẽ có cảm giác nó thật lý thuyết và có phần hơi sáo rỗng. Nhưng khi đã từng trải qua một vài biến cố trong tâm thế của một kẻ cô độc rồi, em mới thấm thía nhận ra: Người bạn tốt nhất, hiểu và luôn ở bên cạnh em trong mọi hoàn cảnh ngặt nghèo nhất chẳng phải chính là em đó sao?
Tình yêu và hạnh phúc không có thước đo, chúng ta không cần hẹn deadline cho nó

Tình yêu và hạnh phúc không có thước đo, chúng ta không cần hẹn deadline cho nó

HHT - Khi vợ chồng Bill Gates li hôn, mạng xã hội lại một phen dậy sóng: "Tình yêu mong manh đến vậy sao?". 27 năm bên nhau vẫn mong manh sao? Vậy mà có những cặp đôi chỉ bên nhau 5 năm cũng cảm thấy ĐỦ hạnh phúc rồi. Tình yêu và hạnh phúc vốn không có thước đo, vì thế, chúng ta không cần hẹn "deadline" cho nó. 
Học yêu chính mình: Sự cô đơn thực ra không quá đáng sợ như em vẫn nghĩ

Học yêu chính mình: Sự cô đơn thực ra không quá đáng sợ như em vẫn nghĩ

HHT - Sự cô đơn là khoảng lặng cần thiết trong cuộc đời của bất kì ai. Khi mọi thứ lần lượt rời đi, em sẽ nhìn thật rõ thế giới bên trong: Nhìn thấy kì vọng, nhìn thấy đam mê, nhìn thấy nỗi buồn và sự sợ hãi mơ hồ, nhìn thấy kí ức, và niềm tin vào tương lai. Sự cô đơn ấy chính là một khoảnh khắc kì diệu để em học cách kết nối với chính mình. 
Đừng ngại bước ra khỏi vùng an toàn, vì thực sự chẳng có "vùng đất" nào an toàn mãi mãi

Đừng ngại bước ra khỏi vùng an toàn, vì thực sự chẳng có "vùng đất" nào an toàn mãi mãi

HHT - Sự ổn định luôn khiến em cảm thấy an tâm, nhưng đến thời điểm cần thay đổi, em cũng cần có những sự chuyển mình phù hợp. Bởi vì sự an toàn thực sự chỉ tới từ bên trong em: Năng lực chuyên môn, sự linh hoạt, sự vững chãi về mặt tâm lý, khả năng đối mặt với biến cố bất ngờ...