Đến cỏ cây còn có mùi hương riêng, hà cớ gì em đã vội cho rằng mình bất tài, vô dụng?

HHT - Không ít lần em tự trách móc bản thân, rằng mình chưa đủ nỗ lực, chưa đủ kiên trì, mình chẳng có chút tài cán nào so với bạn bè. Em thấy mình chỉ là một tập rỗng lạc loài trong thế giới sôi động ngoài kia.

Trong bảng sắc màu, không có màu nào được tôn vinh là đẹp hơn màu nào cả

Đen, xanh, trắng, xám, hồng, cam, nâu,… đều có vẻ đẹp và “tính năng” riêng của nó. Màu đen sang trọng, trắng tinh khôi, cam rực rỡ, hồng ngọt ngào. Không có màu nào đẹp, màu nào xấu cả. Đẹp hay xấu hoàn toàn là do sở thích và góc nhìn của em thôi.

Em nghĩ màu xanh nhất định phải dành cho bầu trời, cỏ cây hay nước biển? Một cậu nhóc 5 tuổi hoàn toàn có thể tô màu xanh cho bộ lông chú cún cưng của mình. Em nghĩ màu vàng nhất định phải dành cho nắng, lá cây khi Thu về hay màu của quả chín thơm ngọt? Một cô nhóc 3 tuổi hoàn toàn có thể tô màu vàng cho đám mây bồng bềnh vào buổi sớm.

Đến màu sắc cũng có quyền “tự do” riêng, tại sao em lại khăng khăng cho rằng mình mãi mãi chỉ là một sắc màu duy nhất?

Đến cỏ cây còn có mùi hương riêng, hà cớ gì em đã vội cho rằng mình bất tài, vô dụng? ảnh 1 Đẹp hay xấu hoàn toàn là do sở thích và góc nhìn của em thôi - Ảnh minh họa: Phim "My girl and I"

Quay vào bên trong và “khám phá” tố chất riêng của mình

Em có thừa nhận rằng: Kĩ năng là điều chúng ta có thể nỗ lực học hỏi từ người khác, còn khả năng thiên bẩm thì không? Ai cũng có một tố chất đặc biệt của riêng mình. Người có khiếu ăn nói, người có khiếu vẽ vời, người có khiếu viết lách, người có khiếu nấu nướng…

Nếu vì một lý do nào đó, em chưa nhìn ra tố chất đặc biệt của mình, khoan vội phủ định rằng “Tôi làm gì có! Tôi chẳng có gì hay ho, đặc biệt cả! Tôi chỉ là một hạt cơm nguội nhạt nhòa!”. Em hãy dành thời gian để tìm hiểu chính bản thân, xem em thực sự có hứng thú với điều gì, em muốn học cái gì, mảng nào/ lĩnh vực nào khiến em say mê và tò mò muốn tìm hiểu… Cứ bước, rồi em sẽ tìm thấy con đường. Từ con đường nhỏ, em sẽ nhìn thấy con đường lớn hơn.

Đến cỏ cây còn có mùi hương riêng, hà cớ gì em đã vội cho rằng mình bất tài, vô dụng? ảnh 2 Hãy nỗ lực để chạm tới "điểm sáng" của mình - Ảnh minh họa: Phim "My girl and I"

Năng khiếu sẽ không đời nào xuất hiện trước mặt em nếu ngay cả bản thân em cũng từ chối kiếm tìm. Em phải đánh thức nó, bằng cách này hay cách khác, từ ngày này qua ngày khác, từ năm này qua năm khác. Kiên trì và cần mẫn như một người thợ dệt vải. Rồi một ngày đẹp trời, em sẽ hạnh phúc tột độ khi tìm thấy “điểm sáng” của mình.

Cũng chẳng cần phải là điều gì quá lớn lao đâu. Chỉ cần em phát hiện ra em có khả năng vẽ, hay nhảy nhót, hay nêm nếm món ăn cực “chuẩn”, là em đã chạm tới “điểm sáng” trong em rồi. Mong em vững tin với chính bản thân mình, thay vì mải mê tìm kiếm niềm tin ở thế giới bao la ngoài kia.

Theo Ảnh mang tính minh họa
MỚI - NÓNG
Vụ bé gái 3 tuổi ở Hà Nội bị đinh găm vào đầu: Nghi phạm lì lợm, quanh co chối tội
Vụ bé gái 3 tuổi ở Hà Nội bị đinh găm vào đầu: Nghi phạm lì lợm, quanh co chối tội
HHT - Đây là vụ việc gây rúng động dư luận, hành vi của đối tượng là rất đáng lên án. Bởi vậy cơ quan điều tra sẽ làm rõ nguyên nhân sự việc, làm rõ diễn biến hành vi của đối tượng, nhận thức của đối tượng và hậu quả đã gây ra đối với bé gái và xã hội để có hình thức xử lý phù hợp với quy định của pháp luật.
Hoàng tử William nhắc đến Công nương Diana khi an ủi một cậu bé mất mẹ, ai cũng xúc động
Hoàng tử William nhắc đến Công nương Diana khi an ủi một cậu bé mất mẹ, ai cũng xúc động
HHT - Trong sự kiện vừa diễn ra, Hoàng tử William và Công nương Kate gặp một cậu bé đã mất mẹ vào năm ngoái. William đã ngồi trò chuyện một lúc lâu với cậu bé, và anh nhắc đến mẹ của mình - Công nương Diana. Mọi người đều nói rằng, có lẽ William là người phù hợp nhất để an ủi cậu bé này.

Có thể bạn quan tâm

Một người đã cũ, một chuyện đã cũ, một vết thương đã cũ, hãy cứ để nó qua đi!

Một người đã cũ, một chuyện đã cũ, một vết thương đã cũ, hãy cứ để nó qua đi!

HHT - Cũng giống như vết thương sâu trên cơ thể mỗi khi "trở trời" lại lên cơn đau nhức, vết thương lòng cũng vậy thôi. Nhưng khi thời gian qua đi, người cũ không thể gặp lại và nếu có gặp lại thì chắc gì họ đã nhớ đến chuyện xưa, em sẽ thấy mình nên buông bỏ từng chút một: Một vài kỉ niệm đã cũ, một vài vết thương đã liền sẹo, và một người đã đi rất xa.
Hãy cứ chạy theo giấc mơ của mình, bởi vì giấc mơ chẳng bao giờ khiến em cô độc

Hãy cứ chạy theo giấc mơ của mình, bởi vì giấc mơ chẳng bao giờ khiến em cô độc

HHT - Sự cô độc cũng giống như mùa Đông. Phải có một mùa lạnh lẽo trong năm để lá cây rụng hết, nhường lại mọi tinh túy và nhựa sống cho chồi non nảy mầm khi Xuân tới. Mùa Đông chính là cơ hội để sự sống mới được bắt đầu. Và sự cô độc cũng có ý nghĩa riêng của nó, nếu em đủ ưu tú để nhận ra.
Thế giới ngoài kia sẽ thật mênh mông nếu em không nỗ lực trở thành điểm tựa của chính mình

Thế giới ngoài kia sẽ thật mênh mông nếu em không nỗ lực trở thành điểm tựa của chính mình

HHT - Em đã bao giờ hoang mang đi tìm cho mình một bờ vai, một “người thầy”, một “điểm tựa”? Em hi vọng, em nỗ lực kiếm tìm, và rồi em lại thất vọng? Em quên mất rằng chúng ta có thể hoàn toàn sống yên ổn trong thế giới riêng của mình, và bờ vai vững chãi nhất em có thể tựa đầu vào mãi mãi chỉ có thể là bờ vai của chính mình mà thôi.
Những phát kiến vĩ đại đều bắt nguồn từ giây phút ta nghĩ khác đi cách nhân loại vận hành

Những phát kiến vĩ đại đều bắt nguồn từ giây phút ta nghĩ khác đi cách nhân loại vận hành

HHT - Năm 1968, tại tiểu bang Neveda (Mỹ), cô bé Edith 3 tuổi chỉ vào chữ “O”, đọc to rõ khiến người mẹ ngạc nhiên, tức giận và đòi nhà trường bồi thường tổn hại tinh thần 1000 USD (khoảng 23 triệu đồng) vì đã dạy kiến thức cho con gái bà quá sớm. Bởi khi chưa biết chữ “O”, con gái bà có thể nói “O” là Mặt Trời, là quả táo, là quả trứng gà…