Ngay cả khi chọn sống một cuộc đời giản dị, cũng đừng quên đặt vạch đích cho chính mình

0:00 / 0:00
0:00
HHT - Ngay cả khi em chọn sống một cuộc đời giản dị, như là hạt cát, như là giọt nước, như là chiếc lá... thì em cũng đừng quên rằng: Hạt cát chẳng tự dưng mà bay đi xa, giọt nước chẳng tự dưng mà trong veo, và chiếc lá cũng chẳng mãi xanh nếu nó không làm gì cả.

Cuộc sống chỉ giản đơn khi em đã trải nghiệm đủ

Những bộ cánh hàng hiệu đắt giá nhất hóa ra lại được thiết kế đơn giản nhất. Những người giàu có nhất hóa ra lại ít "khoe khoang" về khối tài sản của mình nhất. Những người tài năng thật sự hóa ra lại luôn cho rằng mình chẳng có gì đặc biệt cả. Và người tốt chưa bao giờ hét lên cho cả thế giới nghe rằng: "Tôi tốt, tôi rất tốt, và tôi rất rất tốt".

Ngay cả khi chọn sống một cuộc đời giản dị, cũng đừng quên đặt vạch đích cho chính mình ảnh 1

Cuộc đời giản đơn mới là giấc mơ sau cùng, là giấc mơ lớn nhất.

Tuổi trẻ, em từng ao ước về một tương lai rực rỡ và thành công. Nhưng ngay cả khi chưa chạm tới giấc mơ tuổi thanh xuân đó, em đã kịp có một cái nhìn thật khác về khái niệm "rực rỡ" và "thành công" rồi. Càng đi xa, càng làm nhiều công việc khác nhau, càng gặp gỡ nhiều người, càng va chạm - vấp ngã rồi đứng dậy, em càng nhận ra một cuộc sống giản đơn mới là giấc mơ sau cùng và lớn nhất.

Và em sẽ thôi thắc mắc tại sao tỉ phú A lại quyết định gửi hết tài sản cho một quỹ từ thiện thay vì để cho thế hệ sau thừa hưởng, tại sao tỉ phú B lại đi tàu điện ngầm và ăn vận giản dị thay vì siêu xe và những bộ trang phục thuộc phiên bản giới hạn... Đến khi trải nghiệm đủ rồi, em sẽ biết cách tận hưởng những món quá vô giá vẫn ở đó ngay bên cạnh em: Công việc em đang làm, căn phòng em đang ở, bộ quần áo em đang mặc, và đôi giày em đang đi.

Như chiếc lá cứ chăm chỉ, cứ hiền lành thì sẽ mãi xanh thôi

Nếu em chọn sống một cuộc đời giản dị, như là hạt cát, như là giọt nước, như là chiếc lá... thì cũng đừng quên rằng hạt cát chẳng tự dưng mà bay xa, giọt nước chẳng tự dưng mà trong veo, và chiếc lá sẽ chẳng mãi xanh nếu nó không làm gì cả!

Ngay cả khi chọn sống một cuộc đời giản dị, cũng đừng quên đặt vạch đích cho chính mình ảnh 2

Đích đến có thể chính là mái nhà quen thuộc, góc làm việc quen thuộc, cái nắm tay quen thuộc...

Chúng ta đều từng vắt kiệt sức mình để hoàn thành một dự án nào đó, mục tiêu nào đó, đích đến nào đó. Phải nỗ lực đến tận cùng, thất vọng đến tận cùng, rồi lại kiên trì thắp lên ngọn lửa hi vọng... em mới có thể chạm tới "tấm huy chương" giành cho người "về đích". Em sẽ nhận ra "đích đến" có thể chính là mái nhà quen thuộc, góc ngồi làm việc quen thuộc, cái nắm tay quen thuộc, người bạn em vẫn thường trò chuyện và gương mặt vui vẻ của chính em trong gương... Là những gì mà em đang có, đã từng nỗ lực để có, ở gần ngay trước mặt chứ không phải ở chân trời.

MỚI - NÓNG

Có thể bạn quan tâm

Đừng ngại bước ra khỏi vùng an toàn, vì thực sự chẳng có "vùng đất" nào an toàn mãi mãi

Đừng ngại bước ra khỏi vùng an toàn, vì thực sự chẳng có "vùng đất" nào an toàn mãi mãi

HHT - Sự ổn định luôn khiến em cảm thấy an tâm, nhưng đến thời điểm cần thay đổi, em cũng cần có những sự chuyển mình phù hợp. Bởi vì sự an toàn thực sự chỉ tới từ bên trong em: Năng lực chuyên môn, sự linh hoạt, sự vững chãi về mặt tâm lý, khả năng đối mặt với biến cố bất ngờ...
Người bạn tốt nhất của chính mình ư? Cứ soi gương đi, em sẽ thấy!

Người bạn tốt nhất của chính mình ư? Cứ soi gương đi, em sẽ thấy!

HHT - Chúng ta vẫn thường nói về những khái niệm "Bên trong ổn, bên ngoài sẽ ổn", "Hãy là một người bạn tốt của chính mình", thoạt nghe, em sẽ có cảm giác nó thật lý thuyết và có phần hơi sáo rỗng. Nhưng khi đã từng trải qua một vài biến cố trong tâm thế của một kẻ cô độc rồi, em mới thấm thía nhận ra: Người bạn tốt nhất, hiểu và luôn ở bên cạnh em trong mọi hoàn cảnh ngặt nghèo nhất chẳng phải chính là em đó sao?
Tình yêu và hạnh phúc không có thước đo, chúng ta không cần hẹn deadline cho nó

Tình yêu và hạnh phúc không có thước đo, chúng ta không cần hẹn deadline cho nó

HHT - Khi vợ chồng Bill Gates li hôn, mạng xã hội lại một phen dậy sóng: "Tình yêu mong manh đến vậy sao?". 27 năm bên nhau vẫn mong manh sao? Vậy mà có những cặp đôi chỉ bên nhau 5 năm cũng cảm thấy ĐỦ hạnh phúc rồi. Tình yêu và hạnh phúc vốn không có thước đo, vì thế, chúng ta không cần hẹn "deadline" cho nó. 
Học yêu chính mình: Sự cô đơn thực ra không quá đáng sợ như em vẫn nghĩ

Học yêu chính mình: Sự cô đơn thực ra không quá đáng sợ như em vẫn nghĩ

HHT - Sự cô đơn là khoảng lặng cần thiết trong cuộc đời của bất kì ai. Khi mọi thứ lần lượt rời đi, em sẽ nhìn thật rõ thế giới bên trong: Nhìn thấy kì vọng, nhìn thấy đam mê, nhìn thấy nỗi buồn và sự sợ hãi mơ hồ, nhìn thấy kí ức, và niềm tin vào tương lai. Sự cô đơn ấy chính là một khoảnh khắc kì diệu để em học cách kết nối với chính mình.