Thật khó để bước qua được cái bóng của quá khứ xấu xí khi vô tâm mình không nhận ra

HHT - Người bị nói xấu thì cảm thấy căng thẳng và sợ hãi, kẻ nói xấu người khác thì luôn bị mặc cảm tội lỗi ám ảnh và thậm chí còn sợ bị bắt nạt ngược lại ở môi trường mới.

Anh Sky ơi,

Chuyện là lớp em, nhất là nhóm con gái chia ra làm hai phe và cứ như thế suốt năm không ưa nhau, còn hay nói xấu lẫn nhau nữa. Nếu em có ý định chơi với nhóm kia thì ngay lập tức nhóm em nói em là “gián điệp”, “ba phải”. Lần nào có chương trình văn nghệ, hai nhóm cũng ồn ào đấu khẩu và ganh ghét lẫn nhau. Năm sau đã là năm cuối, nhìn lễ ra trường lớp 12, các anh chị ôm nhau khóc vì buồn chia tay, không hiểu sao em lại thấy rất tiếc nuối cho hai năm vừa qua ở lớp mình. Em muốn các bạn trong lớp em có thể hòa hợp với nhau hơn, vui vẻ hơn trong năm học tới thì phải làm thế nào hở anh?

Aladin@...

 Chào Aladin,

Phải chi cây đèn thần có thật trên đời thì em sẽ thực hiện được điều ước này ngay nhỉ? Nhưng vì đèn thần hơi bị khó tìm nên để xem chúng ta có thể làm gì nào!

Thật khó để bước qua được cái bóng của quá khứ xấu xí khi vô tâm mình không nhận ra ảnh 1

Thật ra việc một tập thể bị chia rẽ thành nhiều nhóm là hiện tượng phổ biến. Em có theo dõi bộ phim School 2015 không, chuyện chia phe nhóm này trong các lớp học Hàn Quốc cũng thường xuyên xảy ra. Và sau một chuỗi sự kiện “phe phái”, nói xấu và thậm chí nhân vật chính vì quá uất ức do bị ức hiếp đã có ý định tự tử, rốt cuộc chẳng ai được lợi hay vui vẻ cả. Người bị nói xấu thì cảm thấy căng thẳng và sợ hãi, kẻ nói xấu người khác thì luôn bị mặc cảm tội lỗi ám ảnh và thậm chí còn sợ bị bắt nạt ngược lại ở môi trường mới. Thật khó để bước qua được cái bóng của quá khứ xấu xí mà khi còn là một phần của nó, vì vô tâm, vì khờ dại, mình đã không nhận ra. 

Vì thế, anh rất ủng hộ mong ước làm hòa của em, cần phải cứu vãn mọi thứ trước khi quá muộn. Anh có một cô bạn cũng rơi vào hoàn cảnh như em và cũng bị gọi là “không có chính kiến” vì ai cũng chơi, không rõ ràng đứng về phe nào cả. Tuy nhiên, lợi thế của những người “ở ngã ba đường” này là họ sẽ có cơ hội tìm hiểu được lý do tại sao hai phe lại ghét nhau, có thể tác động để hai phe thay đổi và hòa hợp với nhau hơn đó em. Ví dụ nhé, bạn anh phát hiện ra nhóm A ghét nhóm B vì nhóm “điệu” quá, còn nhóm B ghét nhóm A vì nhóm này quá chú trọng điểm số. Tuy nhiên hai nhóm lại có sở thích cực giống nhau là cùng là fan BIGBANG (có điều không nói chuyện với nhau nên không nhận ra). Thế là nhân hôm trống tiết, bạn anh đã dùng máy chiếu mở nguyên liveshow BIGBANG lên cho cả lớp cùng xem. Và em cũng đoán biết được kết quả tốt đẹp khi những trái tim fan tìm đến với nhau rồi đó.
Một cách làm khác, em thử tìm cách chuyển đề tài khi các bạn trong nhóm bắt đầu nói xấu nhóm kia xem sao, hướng đến những đề tài tích cực và vui vẻ thay vì chĩa mũi dùi về người vắng mặt. Các nhà khoa học đã chứng minh rằng khi con người trò chuyện với nhau, có ba nội dung thường được đề cập đến: Một là nói về người khác (và thường dẫn đến nói xấu), hai là nói về các sự kiện (và dễ dẫn đến bình phẩm, chê bai người làm các sự kiện đó) và ba là nói về các ý tưởng, các suy nghĩ tích cực. Với điều thứ ba này, nếu có thể duy trì, em sẽ tạo ra một trường năng lược tích cực và hạnh phúc bao quanh em.
Thật khó để bước qua được cái bóng của quá khứ xấu xí khi vô tâm mình không nhận ra ảnh 2

Nói như nhà thơ Nomad (Nguyễn Thiên Ngân) thì “Năng lượng tốt đẹp ấy được nhân lên nhân lên mãi, tác động vào bầu khí quyển, làm cho không khí dịu lại. Và thế là, những con gấu trắng ở Bắc Cực sẽ đỡ lo khí hậu nóng lên, băng tan. Chúng cũng sẽ sống hạnh phúc. Chúng sẽ bảo may quá nhỉ, nhờ cô ấy không thì băng tan nhanh hơn, chúng mình chả chết cả nút còn gì”. Nếu đã cứu được cả những chú gấu ở Bắc Cực thì lẽ nào em lại không mang được “điều ước hòa bình” về cho lớp mình, nhỉ!

Theo Ảnh mang tính minh họa
MỚI - NÓNG

Có thể bạn quan tâm

Chỉ cần em luôn chọn sống mỗi ngày với một trái tim và cái đầu đủ “hiểu chuyện”

Chỉ cần em luôn chọn sống mỗi ngày với một trái tim và cái đầu đủ “hiểu chuyện”

HHT - Cứ đến mùa thi, trên các trang báo lại xuất hiện những tin tức về trường hợp nữ sinh A tự vẫn, nam sinh B bỏ nhà đi… bởi áp lực từ những kì sát hạch gắt gao và kì vọng lớn lao của gia đình. Giữa muôn vàn những ngã rẽ và đích đến, em cần tỉnh táo chọn cho mình một lối đi!
Đừng ngại bước ra khỏi vùng an toàn, vì thực sự chẳng có "vùng đất" nào an toàn mãi mãi

Đừng ngại bước ra khỏi vùng an toàn, vì thực sự chẳng có "vùng đất" nào an toàn mãi mãi

HHT - Sự ổn định luôn khiến em cảm thấy an tâm, nhưng đến thời điểm cần thay đổi, em cũng cần có những sự chuyển mình phù hợp. Bởi vì sự an toàn thực sự chỉ tới từ bên trong em: Năng lực chuyên môn, sự linh hoạt, sự vững chãi về mặt tâm lý, khả năng đối mặt với biến cố bất ngờ...
Chỉ cần ở đúng "vùng đất" của mình, bất kì loài hoa nào cũng trở nên rạng rỡ

Chỉ cần ở đúng "vùng đất" của mình, bất kì loài hoa nào cũng trở nên rạng rỡ

HHT - Em có thể chưa hài lòng vì vẻ ngoài của mình, cảm thấy tự ti vì bản thân không có khả năng gì thực sự đặc biệt, nhưng đừng vì điều đó mà chán ghét bản thân. Cơ thể ai cũng có khiếm khuyết, còn khả năng thực sự thì chẳng phải ai cũng cần thời gian để tìm hiểu và trui rèn hay sao?