Trong thế giới fangirl: Trên hành trình tuổi trẻ, ChanYeol gián tiếp cùng tôi trưởng thành

Trong thế giới fangirl: Trên hành trình tuổi trẻ, ChanYeol gián tiếp cùng tôi trưởng thành
HHT - Thần tượng một người, chúng ta càng có động lực muốn khiến bản thân trở nên tốt đẹp hơn. Muốn người ấy có thể nhìn thấy chúng ta một lần trong dáng vẻ thành công nhất.

Có người thường cho rằng “fan K-Pop” là một điều hết sức vô nghĩa. Em lại càng muốn cho họ biết, họ sai rồi.

Ngày đó em còn là một đứa nhóc mười ba tuổi, suốt ngày giấu mẹ lén chơi game. Cho đến khi tình cờ thấy đám bạn ngồi bàn luận rôm rả cùng tờ poster trên tay, khoảnh khắc ghé mặt nhìn vào đó, chẳng hiểu sao bỗng khắc ghi đến không thể quên được. Vì tò mò nên về nhà gõ tìm tên anh, sau đó chẳng biết từ giây phút nào, em liền trở thành fangirl của anh rồi, ChanYeol à!

Có người hỏi, anh không phải người nổi bật nhất, tài năng nhất, tại sao em lại thích? Em cho rằng, một người có cảm tình với một người, đôi khi chỉ đơn giản là định mệnh thôi. Ban đầu thích anh vì vẻ ngoài của anh, vì sự tỏa sáng trên sân khấu. Sau này thích anh vì sự nhiệt huyết, đam mê của anh.

Trong thế giới fangirl: Trên hành trình tuổi trẻ, ChanYeol gián tiếp cùng tôi trưởng thành ảnh 1 Ban đầu thích anh vì vẻ ngoài của anh, vì sự tỏa sáng trên sân khấu. Sau này thích anh vì sự nhiệt huyết, đam mê của anh.

Anh không phải người xuất chúng nhất, nhưng anh luôn cố gắng hoàn thiện bản thân hơn mỗi ngày. Anh luôn kiên trì với ước mơ của bản thân, chưa phút giây nào lơ là với những gì mình theo đuổi. Anh khiến em hiểu rằng, có thể mục tiêu đó chưa hoàn toàn vừa sức với mình, nhưng chỉ cần vun đắp từng chút một, rồi một ngày những nỗ lực ấy sẽ được người khác thừa nhận.

Một khoảng thời gian em loay hoay giữa nhiều lựa chọn, không biết phải đối mặt làm sao. Vô tình đọc được câu nói của anh “Dù mọi chuyện khó khăn đến đâu, tôi vẫn luôn mỉm cười như một thằng ngốc”, bỗng dưng không kìm được mà bật khóc. Chúng ta đều có những giây phút là khoảng lặng của cuộc đời, đều có những nốt nhạc trầm nặng điểm xuyến. Chúng ta đều phải đối diện với những áp lực, đứng trước bao lần do dự, đắn đo. Chúng ta đều giống nhau, có nhiều khi không khỏi hoài nghi bản thân mình; mệt mỏi đến mức muốn ngã quỵ. Nhưng, ChanYeol vượt qua được, không lý gì em không vượt qua được, nhỉ?

Thần tượng một người, chúng ta càng có động lực muốn khiến bản thân trở nên tốt đẹp hơn. Muốn người ấy có thể nhìn thấy chúng ta một lần trong dáng vẻ thành công nhất. Muốn có đủ năng lực đến thăm thành phố có người đó, ghé qua phòng thu của người đó, thành công một lần đặt được vé và đến concert của người đó. Muốn một lần hòa vào đám đông gọi lớn tên anh, lén thầm nhủ: Cảm ơn vì đã xuất hiện trong tuổi trẻ của em!

Trong thế giới fangirl: Trên hành trình tuổi trẻ, ChanYeol gián tiếp cùng tôi trưởng thành ảnh 2 Vô tình đọc được câu nói của anh “Dù mọi chuyện khó khăn đến đâu, tôi vẫn luôn mỉm cười như một thằng ngốc”, bỗng dưng không kìm được mà bật khóc. 

Nhiều người nghĩ rằng, thần tượng một người như thế chỉ vì chạy theo số đông. Vậy mà em thần tượng anh cũng hơn năm năm rồi. Sức mạnh của thời gian vốn dĩ đáng sợ, trong năm năm ấy, có bao nhiêu loạt idol được sinh ra, nổi lên, chiếm lĩnh thị trường K-Pop luôn luôn biến đổi. Người có ngoại hình thu hút hơn anh rất nhiều, người hát hay xuất sắc càng nhiều hơn,… Nhưng trong lòng em, ChanYeol mãi là đặc biệt nhất. Đặc biệt ở đây chính là, anh không phải hoàn hảo nhất, nhưng anh là phù hợp nhất; không trực tiếp, nhưng anh đã gián tiếp cùng em trưởng thành.

Có những mối quan hệ có sẵn tên gọi; như tình bạn, tình yêu, tình thân,… Nhưng cũng có những tình cảm chẳng thể đặt tên, vậy mà, nó vẫn mãi mãi ở đó. Nó thuộc về hành trình, thuộc về những điều nhỏ nhặt chúng ta cùng trải qua.

Trong thế giới fangirl: Trên hành trình tuổi trẻ, ChanYeol gián tiếp cùng tôi trưởng thành ảnh 3 Trong lòng em, ChanYeol mãi là đặc biệt nhất. Đặc biệt ở đây chính là, anh không phải hoàn hảo nhất, nhưng anh là phù hợp nhất; không trực tiếp, nhưng anh đã gián tiếp cùng em trưởng thành.

Để tham gia cuộc thi viết "Trong thế giới fangirl", bạn có thể gửi bài dự thi đến truyennganh2t@gmail.com với tiêu đề email "Trong thế giới fangirl + Tên bài viết". Bạn có thể đọc thêm thể lệ cuộc thi ở đây

Trong thế giới fangirl: Trên hành trình tuổi trẻ, ChanYeol gián tiếp cùng tôi trưởng thành ảnh 4
MỚI - NÓNG
Được mời mua tạp chí có ảnh con gái mình trên bìa, cha của Meghan Markle phản ứng thế nào?
Được mời mua tạp chí có ảnh con gái mình trên bìa, cha của Meghan Markle phản ứng thế nào?
HHT - Ông Thomas Markle - cha của Meghan Markle - mới đây đã được nhiều người nhìn thấy đi ra phố mua báo. Khi có người bảo ông mua một tờ tạp chí có ảnh con gái và con rể trên bìa, ông Thomas đã có phản ứng không hài lòng và cuối cùng đã không mua. Ngoài ra, ông còn tỏ ý ủng hộ Nữ hoàng Anh.

Có thể bạn quan tâm

Thế gian tươi đẹp hơn nhờ những người dám sống một đời giàu trải nghiệm như “Dì Rumphius”

Thế gian tươi đẹp hơn nhờ những người dám sống một đời giàu trải nghiệm như “Dì Rumphius”

HHT - Barbara Cooney sáng tác "Dì Rumphius" cách đây 40 năm nhưng câu chuyện bà viết ra dường như lại chính là bức tranh cuộc đời mà nhiều người trẻ thời nay khao khát được chạm tới. Cuốn sách đậm chất phiêu du thơ mộng này sẽ là cú hích tinh thần đầy cảm hứng trong những ngày ngồi yên ở nhà của các độc giả.
"Nhà còn đúng 2 quả bí đỏ, hay sớm mai mẹ ra đầu hẻm mua chút đồ ăn thật nhanh rồi về..."

"Nhà còn đúng 2 quả bí đỏ, hay sớm mai mẹ ra đầu hẻm mua chút đồ ăn thật nhanh rồi về..."

HHT - Tôi vẫn hay nói với mẹ, mùa này nhà có gì ăn nấy: Có mì ăn mì, có rau ăn rau. Nhưng nhìn hai quả bí đỏ nằm lăn lóc trong bếp, đã hơn hai tuần chẳng dám đi ra ngoài mua thứ gì, mẹ lại thao thức cả đêm: "Hay là, hay sáng sớm mẹ chạy ù ra đầu hẻm mua chút đồ ăn thật nhanh rồi về..."
Mùa Vu Lan: Mẹ luôn yêu tôi suốt cả cuộc đời bằng những cách kỳ lạ của riêng bà

Mùa Vu Lan: Mẹ luôn yêu tôi suốt cả cuộc đời bằng những cách kỳ lạ của riêng bà

HHT - Cả một đời, có lẽ mẹ là người duy nhất luôn sẵn sàng chờ đợi tôi. Mẹ chờ tôi xuất hiện trong bụng mẹ, chờ chín tháng mười ngày đến lúc tôi sinh ra. Mẹ chờ đến lúc tôi biết bò, biết ngồi để mẹ tranh thủ làm việc nhà sớm hơn một chút. Mẹ chờ tôi biết nói để gọi một tiếng “Mẹ”.